XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

danh bất hư truyền. Không biết cô nương có thể gảy bản sở trường “Cành trúc từ” hay không?”
Doãn Hương dịu dàng hạ thấp người với ngũ hoàng tử, “Thực xin lỗi, khúc này ta chỉ đạn vì một người.”
“Ồ? Con thứ chín của Bùi đại tướng quân, Bùi Cửu sao?” Tam hoàng tử bỗng nhiên nâng chén, không chút để ý nói một câu như vậy.
Bọn họ yên tĩnh uống rượu nghe khúc, nhìn như cực kì thanh nhã, Bạch Chỉ lại cảm thấy, kỳ thực có càn khôn.
Doãn Hương lại đạn xong một khúc, tam hoàng tử liên tục vỗ tay, lấy ánh mắt thưởng thức nhìn Doãn Hương, “Doãn Hương cô nương đạn thật hay, có thể đạn thêm vài khúc để chúng ta thưởng thức được không?” Doãn Hương thấy bộ dạng hắn chỉ thưởng thức tỳ bà của nàng, nhẹ nhàng gật đầu. Nhưng Doãn Hương cứ đạn xong một khúc, tam hoàng tử lại yêu nàng ta đàn thêm khúc nữa, lặp lại như thế, đã không biết bao nhiêu khúc. Lấy tính tình Doãn Hương, chỉ ăn mềm không ăn cứng, cộng thêm người tới là khách, việc này không nên cự tuyệt.
Bạch Chỉ rõ ràng cảm giác ngón tay Doãn Hương như nhũn ra, nhưng nàng ta cắn răng kiên trì , trên khuôn mặt lạnh nhạt rõ ràng có thống khổ. Bạch Chỉ có thể nhìn thấy, ngũ hoàng tử, tam hoàng tử thậm chí Mộ Đồ Tô không có khả năng không nhìn thấy. Bọn họ chẳng lẽ không thương hương tiếc ngọc sao?
Doãn Hương đạn xong một khúc cuối cùng, ngón tay nàng ta cùng cánh tay đều phát run, huân hương đã thay đổi ba lần, từ khi sắc trời dần tối đã bước vào canh một, Bạch Chỉ trực tiếp ghé vào trên bàn không có tinh thần.
Tam hoàng tử thấy bộ dáng Doãn Hương suy sụp, thật thương tiếc nói: “Doãn Hương cô nương còn khỏe không? Đều trách ta nghe khúc mê mẩn, không nhìn thấy cô đã mệt thành như vậy.”
Doãn Hương không ngu ngốc, khẽ cắn môi hung hăng nói: “Đa tạ công tử nâng đỡ, nếu như không còn việc khác, Doãn Hương xin cáo từ trước?”
Tam hoàng tử quay đầu hỏi ngũ hoàng tử, “Đệ còn có việc sao?”
Ngũ hoàng tử xua tay, “Có thể, không có việc gì.” Tam hoàng tử lúc này mới quay đầu hướng Doãn Hương, trên mặt đã mất đi thân mật mới vừa rồi, mà là mặt không biểu cảm, “Cô có thể đi rồi.”
Bạch Chỉ lăng lăng nhìn, nghĩ rằng, tam hoàng tử thật là người có thù tất báo. Đáng sợ, khó trách có thể từ trong tay người thừa kế ngôi vị đoạt được ngai vàng. Sau khi Doãn Hương rời khỏi, Hồng Kiều lập tức ngáp một cái, nước mắt chảy ròng, xem ra nàng ta nhịn cực kì vất vả. Cũng khó trách, nha đầu Hồng Kiều kia luôn luôn ngủ sớm, bây giờ đã canh một, đối với nàng ta mà nói, quá muộn .
Bạch Chỉ muốn đi trước cáo từ.






Khi hai người gặp lại, đã là đại hôn. Hôn lễ Mộ Đồ Tô dành cho Bạch Chỉ, là đãi ngộ dành cho thê tử . Lục lễ một cái cũng không thiếu, hôn lễ thuận lợi vui vẻ. Nhiều người kinh thành đều nói, đây là một kỳ tích. Phải biết rằng, Mộ Đồ Tô là kinh thành đệ nhất mỹ nam tử, rất nhiều danh môn thục nữ mơ ước, Mộ Đồ Tô qua tuổi trưởng thành, ngay cả một nha đầu thông phòng cũng không, bây giờ rõ ràng kì tích nạp thiếp, lại bài trí phô trương như cưới vợ, thật sự làm cho người ta không khỏi rớt cằm.
Bạch Chỉ ngồi bên trong kiệu hoa, đầu trùm hỉ khăn, dây kết mũ phượng rơi bên sườn mặt có chút ngứa. Bạch Chỉ xốc lên khăn voan, bên tai nghe thấy thanh âm khua chiêng gõ trống, trong lòng cũng trở nên bồn chồn. Trải qua hai kiếp, đây vẫn là lần đầu nàng ngồi kiệu hoa, chẳng qua thiếu một phần chờ mong, rõ ràng động phòng hoa chúc là lúc tâm động nhất, nhưng nàng cùng Mộ Đồ Tô đã động phòng, thật sự đáng tiếc . Hôn lễ này, nàng còn cái gì để chờ mong? Nàng chờ mong rất nhiều, bái thiên địa, kính cha mẹ, ngồi ở hỉ giường, chờ tướng công thổi tắt nến.
Kiệu hoa nâng tới Cung Thân Vương phủ, có người đá cửa kiệu, ánh mặt trời bỗng nhiên tiến vào, Bạch Chỉ cùng Mộ Đồ Tô đều ngẩn ra. Nửa thân mình Mộ Đồ Tô vói vào, nhìn Bạch Chỉ bật cười, môi thiếp môi nàng, sau đó vội vàng đem hỉ khăn Bạch Chỉ xốc lên thả xuống. Bạch Chỉ vừa tức vừa giận, giờ phút này , còn không quên sàm sỡ một chút.
Dựa theo thường lệ, Mộ Đồ Tô nên cõng Bạch Chỉ vào phủ, nhưng Mộ Đồ Tô yêu cầu ôm ngang, nói là sợ thương đến đứa nhỏ. Bà mối biết được sau, cười khanh khách không ngừng, nói hắn quá mức cẩn thận. Hắn thật quý trọng đứa nhỏ của nàng.
Tầm mắt Bạch Chỉ bị hỉ khăn che khuất, nàng không nhìn thấy bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu người, nhưng nàng có thể cảm giác được bên ngoài chắc hẳn rất đông, bởi vì nàng vào chủ đường đi ngang qua bàn tiệc, cảm giác được tiếng người ồn ào.
Bạch Chỉ nói: “Ta muốn làm người phụ nữ của hắn, nhưng chưa thực thi.”
Hiển nhiên, đáp án này ra ngoài dự đoán của Hùng Phong. Ông ấy bỗng chốc trầm mặc, ban đầu muốn nói một đống lớn, toàn bộ nuốt xuống. Ông không tiếng động thở dài, “A Cửu… Bây giờ cũng không biết, sống hay chết.”
Bạch Chỉ không nói lời nào, nàng đã không hề có lập trường.
“Về chuyện ngươi cùng Mộ tướng quân, ta cũng biết một hai. Ta không biết rốt cuộc ai dụ hoặc ai, việc thành kết cục đã định, tất nhiên chúc đồ đệ ngày sau hạnh phúc.” Hùng Phong đứng lên, muốn rời đi. Mẫn cảm như Bạch C