Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2165 lượt.
tiện kiêm huấn luyện đặc biệt, hai việc này đều quan trọng cả, cả hai đều không thể bỏ lỡ.
Đêm huấn luyện đặc biệt đầu tiên, đúng tám giờ, Nghiêm Cẩn đưa Mai Khôi đến trường huấn luyện trong rừng cây sau núi, cảnh đêm đẹp vô cùng, trăng sáng lại tròn, trên trời đầy sao lấp lánh, rừng cây yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ, Nghiêm Cẩn vô cùng hài lòng với điều này. Nhưng còn chưa bắt đầu bảo cô bé chạy bộ, cậu liền muốn tính nợ cũ: “Em nói xem vì sao em có thể để người khác cõng chứ?”. Thẩm Phi đó nhìn tuy thật thà, nhưng ai biết được cậu ta có bụng dạ xấu gì không. Cậu còn nghe thấy lời đồn đại bóng gió, nói Thẩm Phi là khí chất hoàng tử, rất xứng với tiểu công chúa Mai Khôi. Cậu nghe thấy liền muốn hét lớn tại chỗ, xí xíxí, hoàng tử nên xứng với cô bé Lọ Lem, công chúa là của ma vương.
Mai Khôi nghe thấy cậu oán thán, cũng phụ họa theo: “Đúng vậy đó, em cũng rất ngại, nhưng không phải là em cố ý muốn làm phiền cậu ấy. Mẹ Tiểu Tiểu đưa em lên núi huấn luyện, không mệt như ở lớp học, em tưởng rằng mình đã tiến bộ nhiều rồi chứ, kết quả vẫn không được. Thẩm Phi thật là bạn tốt. Anh trai, anh đừng giận em, em có cảm ơn người ta rồi, lần sau em nhất định cố gắng, sẽ không bị ngất nữa”.
Nghiêm Cẩn mặt đen sì, bọn họ đang nói cùng một sự việc sao?
“Không được, anh phải được cõng bù.” Cậu quyết định rồi, nhất định phải được bồi thường, rõ ràng chỉmình cậu mới được cõng Con Rùa Nhỏ, vậy mà lần trước trong trường học xảy ra vụ cướp, cô bé bị Mặc Ngôn cướp một lần rồi, bây giờ lại bị Thẩm Phi kia cướp một lần nữa, trong lòng cậu tương đối mất cân bằng.
Mai Khôi mắt sáng lên: “Phải là kiểu bay thật cao đó”. Nghiêm Cẩn thấy vui vẻ, cô bé vẫn còn nhớ những việc hai đứa trải qua ở trấn S đêm đó, khi ấy cậu cõng cô bé bay nhảy trên trấn nhỏ, cô bé rất vui, đó là một đoạn hồi ức đẹp đẽ biết nhường nào. Cậu đồng ý luôn: “Được, sẽ bay thật cao”.
Mai Khôi cười híp mắt: “Vậy còn phải bay cao hơn Mặc Ngôn, hôm đó em ấy cõng em nhảy qua cái cây rất cao, rất cao, em nhìn thấy toàn bộ cả rừng cây”.
Nụ cười của Nghiêm Cẩn cứng đơ trên mặt: “Nó cõng em qua rừng cây khi nào?”.
“Chính là lần đầu tiên học tiết thể lực ngoài trời, mọi người phải chạy lên đỉnh núi rồi lại xuống, sau khi em lên thì không xuống nổi nữa, Mặc Ngôn đã cõng em xuống, em ấy bay rất cao, rất cao, còn cao hơn lần chúng ta ở tiểu trấn trước kia”.
Nghiêm Cẩn không nói gì nữa, mím chặt môi, nỗ lực điều chỉnh tâm trạng, nhưng nhìn thấy Mai Khôi đang mở cặp mắt to sáng long lanh chờ đợi, cậu chẳng nỡ thể hiện thái độ gì, cảm giác chua xót lớn kia chỉ có thể nuốt vào trong bụng. Cậu ngồi xổm xuống trước mặt Mai Khôi: “Nào, Con Rùa Nhỏ, anh cõng em bay đến chỗ cao nhất thế giới”. Tuyệt đối sẽ không thua tên tiểu tử Mặc Ngôn chết tiệt kia.
“Chỗ cao nhất thế giới là cao bao nhiêu?”
Tiểu Ma Vương ngẩn ra, vô thức đáp: “Có thể khiến em chạm vào được các vì sao”. Đáp xong, đột nhiên cảm thấy câu trả lời này thật tuyệt, lãng mạn biết bao, lời thoại trong tiểu thuyết ngôn tình cũng không hay bằng cậu đây.
“Vậy em có bị thiếu ôxy không?”, Mai Khôi hỏi rất nghiêm túc, cô bé ngẩng đầu nhìn trời, nếu cao như vậy, đuổi được cả phi thuyền vũ trụ nhỉ.
Nghiêm Cẩn “vụt” một cái đứng phắt lên, quay đầu quát Mai Khôi: “Con Rùa Nhỏ”. Có phải là cô bé cố ý gây rối với cậu không, vào lúc cậu có cảm xúc như thế, lãng mạn như thế, cô bé lại có thể nói ra những lời cụt hứng như vậy.
Nhưng vừa quay đầu, nhìn thấy ánh mắt chân thành lại vô tội của Mai Khôi, không phải là cô bé phá đám cậu, mà là thật sự tin tưởng cậu có thể đưa cô bé bay được cao như vậy. Sự tức giận của Nghiêm Cẩn thoắt cái đã xẹp lép, cảm giác vui mừng ngọt ngào lại tràn đầy trong tim, Con Rùa Nhỏ của cậu, bất luận là lúc nào cũng luôn luôn tin tưởng cậu, lời cậu nói, cô bé đều coi là thật.
Mai Khôi bị tiếng hét của Nghiêm Cẩn dọa cho giật thót mình: “Á, anh trai, sao vậy?”.
Nghiêm Cẩn lại thoắt cái ôn hòa: “Không có gì, anh muốn nói, chúng ta mau xuất phát thôi”. Cậu quay đầu đi, lại hơi khom eo ngồi xổm xuống trước mặt Mai Khôi, Mai Khôi nhảy lên lưng cậu, ôm lấy cổ cậu, đáp lời: “Được, được, chúng ta mau xuất phát”.
Đầu cô bé dựa vào đầu cậu, tóc mềm nhẹ nhàng phủ lên vai cậu, khiến cậu nhột nhột, Nghiêm Cẩn bỗng cảm thấy tâm hoảng ý loạn, cô bé kề sát vào cậu gần quá, cảm giác rất thân mật, nhưng hình như lại đang có thứ gì đổ vỡ, đột nhiên cậu nhớ đến Mặc Ngôn và Thẩm Phi kia há chẳng phải cũng đã gần gũi với cô bé như thế nào hay sao? Cậu ghen đến mức nghiên đau cả răng, thật muốn đánh cho hai tên đó một trận thật đau ngay bây giờ. Không được, trong lòng cậu bế tắc quá, cậu luôn cảm thấy có cái gì đó không giống bọn họ.
“Anh trai, sao vậy?” Là cậu giục mau xuất phát, lúc này chuẩn bị xong rồi lại chẳng có động tĩnh gì nữa.
“Con Rùa Nhỏ, em vẫn còn chưa hô to đó.”
“Cái gì?”
“Lúc ở tiểu trấn, hô to một tiếng anh mới bắt đầu chạy.”
Mai Khôi ngẩn ra, nhớ lại, bèn ôm Nghiêm Cẩn cười hi hi, vui vẻ. Nghiêm Cẩn dùng gáy gõ gõ vào trán cô bé, giục: “Mau lên”. Loại n