Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
ghĩ lung tung rối rắm như vậy, cô bé nắm lấy tay cậu đi về phía nhà hàng: “Chúng ta mau quay về thôi, em muốn khoe với mẹ Tiểu Tiểu quà của em”.
Hai người bọn Nghiêm Lạc sớm đã phát hiện ra có điều không bình thường, nào ai đi vệ sinh lâu như vậy chứ, chắc chắn lại là thằng nhóc Nghiêm Cẩn giở trò xấu rồi. Đợi cả nửa ngày, lại nhìn thấy Mai Khôi khuôn mặt đỏ hồng thẹn thùng hạnh phúc, kéo Nghiêm Cẩn quay về, trong lòng Tiểu Tiểu “xoảng” một tiếng: Không phải chứ?
Mai Khôi báo cáo với Tiểu Tiểu: “Mẹ Tiểu Tiểu, anh tặng quà mừng con đi học này”. Tiểu Tiểu ổn định trái tim, còn may, còn may, thật sự là suýt chút nữa đã dọa cô một trận rồi.
Nghiêm Lạc vừa nhìn thấy sợi dây chuyền pha lê kia, nửa cười nửa không, nhìn con trai: “Vẫn còn tiền chứ?”. Tuổi nhỏ đã biết tiêu tiền để lấy lòng người khác rồi.
“Tăng chút tiền lương đi bố.” Nói đến vấn đề này, Nghiêm Cẩn thật sự không khách sáo, cậu không có tiền nữa, tiền tiết kiệm bao lâu đã tiêu sạch toàn bộ rồi, thứ đồ pha lê nhỏ xíu đó đắt đến mức dọa người, nhưng Nghiêm Cẩn ưng ý tạo hình con rùa nhỏ của nó, nên đã nhanh chóng lựa chọn đặt làm luôn cho Con Rùa Nhỏ nhà cậu.
Nghiêm Cẩn còn chưa trả lời, Mai Khôi lại lo lắng: “Anh, cái này đắt lắm sao?”. Cửa tiệm đó đẹp như vậy, chắc đồ cũng không rẻ, nhưng cậu từng khoe khoang với cô bé cậu để dành rất nhiều tiền, mua món đồ này xong liền không còn nữa ư? Vậy thì cô bé không dám nhận rồi.
“Không, không, không đắt đâu. Bố anh bóc lột nhân viên, nên anh đàm phán với ông một chút”, Tiểu Ma Vương cuống quýt trấn an, Tiểu Tiểu cũng nói: “Mai Khôi, cái này rất đẹp, con đeo đi, đừng để ý đến chuyện tiền”.
Nghiêm Lạc cũng nói đỡ: “Đúng vậy,Mai Khôi, đừng lo lắng thay anh con, nó có tiền, chỉ là nó có kế hoạch lấy bà nghìn bà vợ, cho nên phải kiếm nhiều tiền hơn một chút mới được”.
Trong chốc lát Nghiêm Cẩn bị lời này điểm huyệt, ai, ai, là ai nói muốn lấy ba nghìn bà vợ? Lời nói trẻ con không chấp, đó là lời nói trẻ con, không tính!
Nhưng Mai Khôi đã nghe thấy lời này rồi, mộng tưởng từ nhỏ này của anh Nghiêm Cẩn, cô bé cũng biết. Đã nói đến chủ đề này, cô bé cũng nhân cơ hội khuyên cậu: “Nhưng mà, anh ơi, bây giờ chỉ có thể lấy một vợ, có nhiều tiền hơn nữa cũng không được”.
Nghiêm Cẩn tắc nghẹn, cậu có thể nói gì chứ? Cậu còn có thể nói gì? Cậu không muốn lấy mà, cậu đâu phải kẻ đần, đương nhiên biết không thể lấy ba nghìn bà vợ, nhưng chuyện cậu từng muốn qua lại với rất nhiều bạn gái, lời nói này là thật, cậu nhất thời chột dạ, chẳng nói nổi nên lời. Lẽ nào làm cao thủ tình trường phải trả cái giá đau đớn sao?
Nghiêm Lạc lúc này lại nói: “Mai Khôi, con yên tâm, nó không thể lấy nhiều như vậy, nhưng hai nghìn chín trăm chín mươi chín người còn lại, nó sẽ có biện pháp xử lý, kết nhiều bạn gái như vậy đâu có uổng công, đúng chứ hả, con trai. Cho nên từ nhỏ nó đã keo kiệt như thế, muốn kiếm tiền, người làm bố như ta đây có thể lý giải được”.
Lý giải cái đầu bố ấy, đáng ghét quá! Bố chỉ biết ngáng chân thôi, Tiểu Ma Vương cậu rõ ràng không có nhiều bạn gái như vậy mà, cứ coi như qua lại với bạn gái, cậu cũng đều là chia tay rồi mới quen người khác chứ, từ trước đến nay chưa từng bắt cá hai tay, hơn nữa, đều là con gái theo đuổi cậu, cậu cũng chưa từng chủ động dụ dỗ, làm sao có thể coi là sai lầm của cậu. Lại hơn nữa tiếp, bản thân cậu chẳng phải vừa hiểu rõ rồi sao, cậu vừa mới biết hóa ra thích thật sự là cảm giác như thế nào, kết quả bố lại nói cậu thành người chẳng có khí chất, vậy sau này cậu phải tỏ tình với Con Rùa Nhỏ như thế nào đây?
Nghiêm Cẩn đứng phắt dậy, nói với Tiểu Tiểu: “Mẹ, mẹ có quản lý ông xã nhà mình không vậy? Tại sao lại dạy trẻ con cái gì mà xử lý hai nghìn chín trăm chín mươi chín người kia nữa chứ. Mẹ điều tra bố cẩn thận đi, ở bên ngoài chắc chắn bố lén lăng nhăng rồi, đất này không thích hợp để trẻ con ở lại, con đưa Con Rùa Nhỏ về nhà trước”. Cậu kéo Mai Khôi, muốn đưa cô bé rời đi, lúc sắp đi còn không quên hừ với bố một tiếng, nói: “Trẻ con chính là bị những người lớn như hai người đây dạy hư đó”.
Tiểu Tiểu nhìn bóng lưng rời đi của Nghiêm Cẩn, lại nhìn ông xã đang cười cui vẻ, nghi hoặc: “Nghiêm tiên sinh, anh đang đối đầu với con trai sao?”.
“Không phải, chỉ là anh đang làm hết chức trách của bậc phụ huynh, tiến hành gây cản trở một chút để dạy dỗ nó”.
Nghiêm Cẩn cảm thấy lạnh sống lưng, cậu có dự cảm, có lẽ sắp tới mọi việc sẽ chẳng thuận lợi với cậu.
Quả nhiên, chẳng bao lâu chuyện không thuận lợi đã đến, Con Rùa Nhỏ không học cùng lớp với cậu. Chuyện này là thế nào? Nghiêm Cẩn đè nén khí giận đang cuồn cuộn khắp toàn thân, xông vào phòng làm việc của hiệu trưởng. Con Rùa Nhỏ ngày mai sẽ phải đến trường đăng ký, cậu dự định hôm nay đi lo liệu tất cả mọi việc trong trường giúp cô bé, sắp xếp ký túc xá, chỉnh lý thời khóa biểu, chào hỏi các giáo viện và học sinh trong lớp, nhưng hỏi chủ nhiệm lớp, cậu mới biết Con Rùa Nhỏ bị phân đến lớp của Mặc Ngôn. Tiểu Ma Vương nhất thời phát cuồng.
Phải biết rằng mấy ngày nay, cậu suy đi nghĩ lại, cuối