Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1159 lượt.

g tam màu cung nữ dũng đầu (lại dịch không thoát ý nên giữ nguyên hiện trạng).Chỉ thấy bà bà mặt mày xanh lè xanh lét, tựa hồ như nàng hi vọng bị bẻ gẫy là cổ của nàng chứ không phải là đường tam màu cung nữ dũng trân quý. Sau đó bà bà còn tìm Đông Phương Dực cáo trạng, còn nói sẽ không cho nàng tiếp xúc với các món đồ cổ quý giá trong nhà.
Kỳ thật nàng thật sự không phải cố ý, nàng làm sao biết được mấy món đồ cổ đó lại mong manh, yếu ớt như vậy, chỉ mới lau có một cái đã bị gãy. Nếu sớm biết bà bà quý trọng như vậy, nàng sẽ cố gắng kiềm chế lực đạo.
Vì muốn làm cho bà bà vui lòng, nàng muốn mình phải làm chút việc gì đó để bà bà ngày ngày không làm mặt lạnh nữa. Nhưng Đông Phương Dực biết chuyện lại ngăn cản nàng, nói là nàng đừng đem việc nhỏ này để trong lòng. Nàng không để ý, nhưng bà bà thì có a!. Đông Phương Dực lại nói cũng không sao, hắn sẽ mua nhiều thứ quý giá hơn về cho bà bà.
Vài ngày sau, tâm tình bà bà hơi bình phục liền sai nàng xuống phòng bếp nấu bữa cơm cho người trong nhà, nói đây là việc mà thê tử trong Đông Phương gia phải làm. Chuyện nấu cơm một chút cũng không làm khó được nàng, nàng tự tin là mình có thể nấu được một bữa ăn ngon cho mọi người. Chẳng phải Đông Phương Dực đã từng khen nàng chỉ tùy tiện nướng qua mà cũng có thể nướng lợn rừng ngon đến vậy, mùi thơm nức mũi, hương vị ngon ngọt…sao. Cho nên nấu cơm chỉ là chuyện nhỏ, cho dù nhắm mắt lại nàng cũng có thể làm tốt.
Bí mật của nàng vẫn được che giấu rất tốt, bọn hạ nhân đến nay vẫn chưa phát hiện được sức ăn kinh người của nàng. Mỗi lần bà bà, tiểu cô dùng cơm xong, bọn họ trở về phòng, Đông Phương Dực liền sai người chuẩn bị một đống đồ ăn, làm bộ như hắn đói bụng, kỳ thật những thứ kia đều chui hết vào bụng nàng.
Mọi người đều nghĩ Đông Phương Dực sau khi cưới vợ tâm tình tốt, nên gia tăng sức ăn, không ai ngờ được Nguyên Bảo xinh xắn, nhỏ bé lại là kẻ có sức ăn kinh người.
“Đến đây mấy ngày, ta phát hiện người của Đông Phương gia dù là chủ nhân hay tôi tớ, không có ai thích cười đùa”, Tây Môn Bảo Đệ cảm thán, người Đông Phương gia cùng Tây Môn gia rất khác nhau. Tây Môn gia cả ngày cả nhau, vui vẻ thì sẽ cười thật to, còn Đông Phương gia thì không khí trầm lặng, mỗi người đều giống như một cái đầu gỗ.
“Đúng vậy!” Tây Môn Nguyên Bảo lại là sâu kín thở dài. Có thể là nàng không được người thích, cho nên bà bà không thích nàng, ngay cả tiểu cô Đông Phương Diễm có bộ dáng giống Đông Phương Dực cũng đối nàng như không nhìn thấy, làm như nói nhiều với nàng vài câu sẽ bị lây bệnh truyền nhiễm cho nên tránh được bao xa nàng liền tránh xa bấy nhiêu.
Ai! Nàng không có cách, cũng không quản ! Bất kể là thích nàng hay ghét nàng cũng được, dù sao chỉ cần Đông Phương Dực thích nàng là đủ.
Khi Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ đang đi dạo, một đám con gái trong tộc Đông Phương gia bắt gặp cũng bắt đầu chỉ vào các nàng bàn tán…
“Nghe nói dã nha đầu Tây Môn gia gả vào là một ôn thần!”, chuyện xấu truyền ngàn dặm, huống chi Nguyên Bảo còn là người của Tây Môn gia, mà Tây Môn gia thì luôn đối nghịch với Đông Phương gia. Cho nên Nguyên Bảo gả vào Đông Phương gia là tiêu điểm để mọi người chú ý, ai cũng chờ mong nghe tin tức không tốt của nàng từ nhà chính truyền ra.
“Nghĩ chắc nàng ở Tây Môn gia cũng là một củ khoai lang nóng bỏng tay, cho nên Tây Môn gia vốn không có ý tốt, định đem nàng gả vào nhà chúng ta, làm cho Đông Phương gia chúng ta gà bay chó sủa”, Tây Môn gia quả nhiên tâm tư ác độc.
“Đáng thương cho tộc trưởng lại chọn nàng làm vợ, thật là không hay ho gì. Ta thấy nàng chỉ được khuôn mặt dễ nhìn, còn lại chẳng được giá trị gì.”. Người nếu không may thì ngay cả nước miếng cũng bị sặc, huống chi là chuyện chung thân đại sự. Ai!
Các tộc nhân bình luận, hai tỷ muội Nguyên Bảo cùng Bảo Đệ đều nghe được rõ ràng, mọi người đối với các nàng không có thiện ý, các nàng cũng cảm nhận được.
“Đáng giận! Ta thế nào cũng phải làm cho các nàng im miệng lại”, Tây Môn Bảo Đệ tức giận, vé ống tay áo, chuẩn bị sẵn quyền đầu chỉ chờ Nguyên Bảo nói một tiếng là sẽ nhào vô đánh những kẻ nhiều chuyện kia.
“Bảo Đệ, quên đi.” Nguyên Bảo cố kiềm giữ Bảo Đệ đang xúc động.
“Như thế nào có thể cứ như vậy quên đi? Bọn họ khi dễ ngươi! Còn chửi là ôn thần, khoai lang, tuy rằng ta không biết vì sao lấy khoai lang ra mắng chửi người, không phải là ăn rất ngon sao? Nguyên Bảo, ngươi không tức giận sao? Như vậy không giống ngươi một chút nào. Ngươi nên cùng ta thủ sẵn quyền đầu, đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, xem sau này còn ai dám can đảm bịa chuyện về ngươi nữa không”, Tây Môn Bảo Đệ tức giận.
“Bảo Đệ, ngươi nói thật sự nói đúng, ta tức giận đến mức muốn dùng quyền đầu đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, làm cho bọn họ lần sau thấy ta phải lập tức tự động né tránh”
“Đúng! Đây mới là Tây Môn Nguyên Bảo chân chính, Nguyên Bảo, chúng ta lên”. Tây Môn Bảo Đệ thấy nàng rốt cục cũng tức giận giống mình, ra sức tán thưởng, còn vỗ vai Nguyên Bảo ý muốn cùng nàng tiến lên đánh người.
“Bảo Đệ, ta không đánh người.