Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.

hư vậy.
“Ngươi là cố ý cùng ta đối nghịch có phải hay không?” Phàm là có quan hệ với Tây Môn gia, Y Thư Ngọc đều nghĩ tới phương diện xấu nhất.
“Không có, nương, ta thật sự không phải cố ý !” Tây Môn Nguyên Bảo thiệt tình làm sáng tỏ hiểu lầm.
“Nếu không phải cố ý, cầm huyền làm sao có thể đứt? Ngươi mau mau nói sự thật cho ta, ngươi rốt cuộc là như thế nào mà làm đứt dây đàn? Có phải là ngươi có giấu diếm tiểu đao hay là chủy thủ không?”, Y Thư Ngọc quyết tâm tra ra chân tướng.
“Ta không có.” Tây Môn Nguyên Bảo xòa hai bàn tay trống không ra cho Y Thư Ngọc kiểm tra.
“Không có khả năng! Ngươi nhất định là đang nói dối! Nguyệt Nha cầm này ta đã đàn nhiều năm, không thể dễ dàng bị gãy, khẳng định là ngươi cố ý làm ta khó chịu, cho nên mới cố ý cắt đứt dây đàn”. Nguyệt Nha cầm bảo bối của nàng a!
Khi Đông Phương Dực chạy tới Nguyệt Phong đình, nghe được mẫu thân đang hổ hển mắt Nguyên Bảo, mà Nguyên Bảo thì bộ dạng đáng thường hề hề, cũng không biết trả lời ra sao.
Phong Nguyệt đình không bị đổ, nó vẫn bình yên vô sự đứng sừng sững trong hoa viên như trước. Từ những lời nghiêm khắc chỉ trích của mẫu thân, hắn đại khái hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhìn Nguyệt Nha cầm đang nằm trên bàn đá, may mắn a! Nguyên Bảo gây ra hậu quả không nghiêm trọng lắm, bất quá là mười sợi dây đàn đều bị đứt, thân đàn không bị hư, nhìn vậy cũng biết Nguyên Bảo đã cẩn thận đến mức nào, không có một chưởng đem Nguyệt Nha cầm làm thành ba khúc.
“Dực nhi, ngươi tới vừa lúc, nhìn xem chuyện tốt mà thê tử ngươi làm kìa”, Y Thư Ngọc vừa nhìn thấy con xuất hiện liền cáo trạng, nàng muốn hắn nhìn xem hắn tuyển được con dâu hiền là như thế nào.
“Tướng công……” Tây Môn Nguyên Bảo cảm thấy thật có lỗi nhìn Đông Phương Dực. Nàng thế nào hiểu được đàn lại yếu ớt như vậy, chỉ vì nàng quá mức khẩn trương, không khống chế được lực đạo nên mới có thể khiến cho mười sợi dây đàn liền đứt hết, một dây cũng không lưu lại.
“Nguyên Bảo, còn không mau hướng nương chịu tội.” Đông Phương Dực phụng phịu yêu cầu.
Y Thư Ngọc vốn tưởng rằng con trai sẽ không để ý tới bi thương của mẫu thân mà chỉ một mực che chở cho thê tử, không ngờ Dực nhi lại ở trước mặt nàng yêu cầu Nguyên Bảo hướng nàng nhận lỗi, cơn tức trong lòng mới giảm được chút ít.
“Dạ, nương thực xin lỗi, là lỗi của ta, lần tới ta sẽ cẩn thận hơn”, Tây Môn Nguyên Bảo ngoan ngoãn nghe lời Đông Phương Dực, ngoan ngoãn nhận lỗi còn cẩn thận ghi nhớ lần tới sẽ khống chế lực đạo thật tốt.
Y Thư Ngọc dương cằm lãnh đạm nhận lời xin lỗi của Nguyên Bảo, nhưng vẫn thắc mắc dây đàn vì sao lại bị đứt.
“Nương, ngài độ lượng đại, liền tha thứ Nguyên Bảo lần này đi. Nàng sẽ không tái phạm.” Đông Phương Dực lên tiếng năn nỉ, lại làm cho mẫu thân vì khôn muốn mang tiếng so đo cùng Nguyên Bảo mà sẽ bỏ qua cho nàng.
“Thân là trưởng bối, ta tự nhiên sẽ không so đo việc nhỏ này”, Y Thư Ngọc cũng không muốn người khác đi khắp nơi bàn tán, nói nàng vì chuyện nhỏ mà làm khó dễ con dâu.
“Nguyên Bảo, còn không mau cám ơn nương khoan hồng độ lượng.” Đông Phương Dực thủy chung đối Nguyên Bảo phụng phịu.
“Cám ơn nương khoan hồng độ lượng.” Tây Môn Nguyên Bảo lặp lại lời Đông Phương Dực nhu thuận nghe lời.
“Ân.” Y Thư Ngọc hừ hừ, làm như là tiếp nhận rồi.
“Nương, ta sẽ nhờ danh sư sửa chữa Nguyệt Nha cầm, sẽ không ảnh hưởng tới âm sắc của nó, người cứ yên tâm”, Đông Phương Dực cầm lấy Nguyệt Nha cầm trên bàn đá, cam đoan.
“Chỉ hy vọng như thế.” Nghĩ đến dây đàn bị đứt, tâm lại đau như cũ.
Tây Môn Nguyên Bảo nhắm lại miệng, không dám tùy tiện xen mồm, cúi đầu như là sám hối, nhưng ánh mắt lại di chuyển liên tục.
Phát hiện Nguyên Bảo không có việc gì, Bảo Đệ thế này mới nhẹ nhàng thở ra. Hoàn hảo nàng thông minh thông minh, hiểu được nên hướng tỷ phu cầu cứu, bằng không Nguyên Bảo xác định vững chắc sẽ bị mắng đến thối đầu!
Nhìn thấy phong ba đã được bình ổn, mà Đông Phương Dực vẫn thần sắc không tốt như trước, thoạt nhìn giống như là phi thường tức giận Nguyên Bảo. Y Thư có chúy hài lòng. Quả nhiên là con trai của nàng, không vì có nương tử liền quên mẫu thân, tâm tình của nàng tốt hơn rất nhiều.
“Ngươi theo ta đến đây.” Đông Phương Dực mệnh lệnh nói.
“Dạ”, vẫn tuân thủ chặt chẽ lời dặn dò của nương, ở trước mặt mọi người, mặc kệ Đông Phương Dực nói cái gì, nàng cứ một mực dạ, vâng là được, tuyệt đối không được làm hắn mất thể diện trước mặt mọi người.
Đông Phương Dực hướng mẫu thân cáo lui sau đ ở phía trước, Nguyên Bảo cũng vội vàng cùng bà bà cáo lui, theo sát phía sau trượng phu, tựa như tiểu thê tử thuần phục uy nghi của trượng phu.
Sau khi hai người bọn họ rời đi, Y Thư Ngọc mới vui vẻ mở miệng cười, thầm đoán Dực nhi chắc là muốn hảo hảo giáo huấn Nguyên Bảo, làm cho nàng nguôi giận. Quả thật là con trai bảo bối của nàng, không uổng công nàng yêu thương a!
Hai vợ chồng mang theo Nguyệt Nha cầm trở về phòng, Bảo Đệ thấy Nguyên Bảo không có việc gì, liền không hề lo lắng, mà nàng đã hơn một ngày không về nhà, cần phải trở về gặp nương, thuận tiện