Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341160

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.

không thích ta là chuyện thật bình thường, ta cũng không có thích nàng a!”, nàng không xem trọng chuyện này. Hai nhà bọ họ trước giờ đều chán ghét đối phương, đâu thể nào nàng vừa gả vào, bà bà liền có thể thích nàng ngay được. Nàng cũng không có khả năng lập tức liền thích bà bà. Nếu không phải vì thích Đông Phương Dực, nàng sẽ không lo lắng mà gả vào một gia tộc đều chán ghét nàng. Dù sao muốn chán ghét nàng liền chán ghét đi, nàng không cảm thấy khổ sở một chút nào, chỉ cần Đông Phương Dực thích nàng là đủ.
“Rất ít người giống như ngươi, dám lớn mật nói ra là không thích bà bà”
“Không thích sẽ không thích, sao phải làm bộ là thích chứ”, làm người không cần mệt như vậy.
Đông Phương Dực thở dài, ôm nàng từ ghế dựa đến trên đùi hắn, gắt gao ôm chặt, lại hôn môi nàng.
Đột nhiên bị hắn ôm trong lòng, nàng cảm thấy có chút không tự nhiên nhưng nàng thật sự thích cảm giác được hắn ôm, một khi đã như vậy thì cứ thuận theo lòng mình, vui vẻ, thẳng thẳng thừa nhận sự ôm ấp của hắn là được.
“Nguyên Bảo, đáp ứng ta một chuyện.”
“Chuyện gì?” Hắn ôm nàng nhẹ nhàng, khiến nàng cảm thấy bản thân là bảo bối trân quý của hắn, cảm thấy thực hạnh phúc, thật thỏa mãn nha!
“Vĩnh viễn đều không cần thay đổi.” Hắn là thật tình mong muốn nàng sẽ không thay đổi.
“Đứa ngốc! Nguyên Bảo vĩnh viễn đều là Nguyên Bảo, chẳng lẽ còn có thể biến thành những người khác sao?” Nàng cảm thấy yêu cầu của hắn thật buồn cười.
“Ngươi nói đúng, ta thật ngốc, Nguyên Bảo vĩnh viễn đều là Nguyên Bảo của ta”, hắn cười, lại hôn lên môi của nàng.
Nụ hôn của hắn khiến nàng nhớ lại cảnh kích tình đêm qua, bỗng dưng thẹn thùng đỏ mặt, còn trộm nhìn hắn.
“Như thế nào đột nhiên đỏ mặt?” Hắn lập tức phát hiện khác thường của nàng.
“Ngươi ôm ta thật chặt, làm ta không thể thở được cho nên mặt mới đỏ”, Tây Môn Nguyên Bảo xấu hổ thừa nhận, cho nên kiếm cớ che đậy.
“Phải không?” Nhìn biểu tình thẹn thùng khả nghi của nàng, hắn liền hiểu, hướng nàng cười hề hề.
“Ngươi cười cái gì?” Chán ghét! Hắn không có chuyện gì sao cười như thế?
“Nguyên Bảo, ngươi có nghe người ta kể chuyện chưa?”
“Có a! Lần trước khi vào thành, ta cùng Bảo Đệ ở ngoài khách sạn lén nghe một lảo đầu nhi kể chuyện”, chuyện thú vị như vậy Nguyên Bảo làm sao có thể quên, nàng bị Đông Phương Dực nói chuyện vòng vo liền quên mất chuyện thẹn thùng khi nãy.
“Vậy ngươi có từng nghe kể chuyện xưa, có các cô nương khi gặp nạn sẽ đột nhiên xuất hiện một vị công tử ra tay cứu giúp?”
“Có, rất phấn khích nha! Lão nhi đầu kể một đám ác nhân bị vị thiếu niên hiệp sĩ đánh cho hoa rơi nước chảy, la khóc rầm trời, lòng người rất vui sướng a!”, nhất thời nàng liền nhớ lại lời lão đầu nhi kể chuyện thiếu niên hiệp sĩ anh dũng cứu nữ tử gặp rủi ro, liền cảm thấy rất thống khoái.
“Ngươi có nhớ rõ chuyện xưa kết thúc thế nào không?”, Đông Phương Dực vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, yêu thích không muốn buông tay. Hương vị của nàng tươi mát lại dễ ngửi, ngọt mà không ngấy, khó trách hắn đối với nàng như là bị nghiện, luôn nghĩ tới nàng. Con ngươi đen nhiễm thượng tình dục, ánh mắt thâm thúy ngập tràn dụ hoặc.
“Đương nhiên nhớ rõ, trí nhớ của ta không kém. Cuối cùng các cô nương xinh đẹp đều lấy thân mình báo đáp cho các hiệp sĩ a!”. Nàng nhớ rất rõ ràng, nhưng sao hắn lại dùng ánh mắt làm người khác thẹn thùng này nhìn nàng? Đêm qua hắn cũng nhìn nàng như vậy…
“Ngươi nói vậy có giống chúng ta không?”, hai mắt hắn ái muội nhìn nàng chớp chớp.
“A?” Xong rồi!Nàng đã không thể kiềm chế mà sa vào ánh mắt của hắn rồi.
“Ngươi đã quên ta từng bị hắc y nhân bịt mặt đuổi giết mà bị thương, ngươi vì cứu ta đã giúp ta xử lý vế thương, còn chăm sóc cho ta?” Hắn cười, nhắc nhở, giúp nàng khôi phục trí nhớ.
“Nhớ rõ a, cho nên?” Cái đó và kia có liên quan liên sao? Còn có, hắn cũng không cần nhìn nàng như vậy, hắn cứ như vậy, nàng sẽ xụi lơ trong lòng hắn a!
“Cho nên, ta hiện tại sẽ đối ngươi lấy thân báo đáp.” Ngôn ngữ ái muội, mà ở những từ cuối cùng hắn lại hôn lên miệng nàng, bàn tay to lớn cũng không an phận thăm dò thân thể mềm mại quen thuộc.
Di? Không đúng đi? Hắn không phải là cô nương gặp chuyện rủi ro, nàng cũng không phải là thiếu niên hiệp sĩ, vì sao hắn lại nói muốn đối với nàng lấy thân báo đáp, như vậy có đúng không?
Di? Di di? Hắn như thế nào cởi quần áo của nàng? Cô nương gặp nạn sẽ phản đối thiếu niên hiệp sĩ cởi quần áo sao? Nàng cũng không có nghe nói qua.
Chậc chậc chậc? Hắn, hắn, hắn……
Xong rồi! Cô nương gặp nạn đã bị thiếu niên hiệp sĩ bá vương ngạnh thương cung.
Thiếu niên hiệp sĩ vẫn tiếp tục công thành chiếm đất, thuận lợi xâm chiếm…






Làm vợ người ta thì nên làm những gì? Gả vào Đông Phương gia đã một thời gian nhưng Tây Môn Nguyên Bảo vẫn như cũ, hoàn toàn không biết gì cả.
Sau khi nàng gả vào được mấy ngày, bà bà từng yêu cầu nàng chà lau một ít đồ nghe nói là đồ cổ giá trị phi thường, kết quả nàng không cẩn thận dùng sức bẻ gẫy mất một cái đườn