Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

cười không từ chối nữa mà để mặc cho Tưởng Tư Thừa khoác áo lên cho mình.
Tưởng Tư Thừa thầm tức giận thay cho hành động của mình, không biết vì sao lại nghĩ đến chuyện khoác áo cho cô ta nữa, cô ta thích khoe khoang thân hình của mình ở đây thì có liên quan gì đến mình đâu có cơ chư? Nghĩ đến thế, mặt của anh lại càng đỏ lựng hơn và cơn tức giận trong lòng lại càng lớn hơn, vì thế mà ánh mắt nhìn Tiêu Tiêu cũng có nhiều phần lạnh lùng hơn.
Tiêu Tiêu ngược lại chẳng thèm để ý đến điều đó mà chỉ mỉm cười.
“Cô đến đây làm gì thế?” Tưởng Tư Thừa lạnh lùng hỏi.
Tiêu Tiêu nhún vai, “Đến tìm anh”.
Mặc dù đã có đáp án sẵn trong đầu, nhưng nghe Tiêu Tiêu trả lời như vậy trống ngực của Tưởng Tư Thừa càng đập nhanh hơn, đến cổ của anh cũng đỏ bừng lên theo. Nhưng, tuy trong bụng thì mừng thầm, anh vẫn cứ hất cằm lên hỏi, “Tìm tôi có việc gì?”
“Tìm anh có việc gì à?” Mồm Tiêu Tiêu nhắc lại câu hỏi của Tưởng Tư Thừa với vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng đầu cô thì lại nghiêng về một bên và mỉm cười tình tứ với tất cả những người đi ngang qua đang nhìn họ.
Tưởng Tư Thừa nhìn theo phía ánh mắt của Tiêu Tiêu, chỉ nhìn thấy những đồng nghiệp của mình đang nhìn hai người và nở những nụ cười rất thích thú, vì thế không tiện để lộ vẻ tức giận mà chỉ gật đầu với họ một cách cứng nhắc.
“Cô quen bọn họ à?” Anh hỏi.
“Chẳng phải họ đều là đồng nghiệp của anh sao?” Cô trả lời.
“Đồng nghiệp của tôi thì có liên quan gì đến cô? Việc gì mà cô phải cười ngọt ngào đến thế?” Anh lại hỏi, trong lòng hơi có chút ghen tuông.
Lúc đó Tiêu Tiêu mới mỉm cười quay lại nhìn Tưởng Tư Thừa, “Thì để làm đẹp mặt anh chứ sao? Bây giờ thì anh thấy hãnh diện rồi chứ?”.
Hãnh diện? Anh đâu có cảm thấy hãnh diện, hơn nữa trong lòng lại còn cảm thấy một cơn giận dữ khó gọi thành tên thì đúng hơn.
“Tôi đến tìm anh là vì muốn nhờ anh giúp, tổ chức cho tôi một cuộc gặp mặt tại đây.”
“Cuộc gặp mặt?” Tưởng Tư Thừa ngạc nhiên.
“Đúng thế, một cuộc gặp mặt.” Tiêu Tiêu cười hích hích đáp lại. “Để cho đồng nghiệp của anh nhìn cho no nê đi, kéo họ lại cứ chặn tôi trên đường, khiến tôi hễ cứ nhìn thấy cảnh sát giao thông là lại thấy cái đầu của mình to lên”.
“Họ…họ từng chặn xe của cô?” Trong lòng anh cảm thấy có phần có lỗi, không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Tiêu Tiêu vẫn cứ cười rạng rỡ như vậy, nhưng Tưởng Tư Thừa đã thấy được vẻ giận dữ trong đó.
“Có phải cảnh sát các anh đều rất vô duyên không? Hay là ở đây anh rất nổi tiếng? Tôi cũng có làm gì anh đâu! Cứ coi như là tối hôm ấy tôi đã không đúng, không nên đùa với anh, nhưng cuối cùng thì cũng không phải là tôi chủ động chạm vào anh, anh hoàn toàn có thể tránh được cơ mà, đúng không?”
“Không phải tôi, mà có người nào đó đã đẩy tôi.” Tưởng Tư Thừa không kìm được bèn biện hộ.
“Thôi được, cứ cho không phải là anh, thì cũng không phải là tôi cưỡng hôn anh, đúng không? Thế tại sao anh phải làm để cho tất cả mọi người đều biết chuyện? Hơn nữa, chẳng qua cũng chỉ là một cái chạm khẽ, dù thế nào anh cũng đâu có thiệt thòi mất mát gì. Tôi cũng không hề nợ tiền anh, phải không? Nụ hôn đầu ư?”
Tiêu Tiêu nói liền một mạch thật đã, cô không hề để ý đến sắc mặt của Tưởng Tư Thừa mỗi lúc một xám lại.
Tiêu Tiêu tiến lại gần khuôn mặt đã có phần biến sắc ấy, “Nụ hôn của anh cũng đáng giá quá nhỉ, không biết thân gái này liệu có nên cảm thấy vô cùng vinh hạnh không? Có cần tôi phải chịu trách nhiệm không?”
Tưởng Tư Thừa không ngờ sự việc lại thành ra nông nỗi này, càng không ngờ đồng nghiệp của mình lại chặn xe của cô ấy lại để nhìn mặt. Sự tức giận của cô ấy, anh hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng trong toàn bộ câu chuyện này anh cũng chỉ là người vô tội, cũng đã có không biết bao nhiêu đồng nghiệp hỏi thăm về sự kiện này rồi, và lần nào họ cũng làm cho anh đỏ mặt tới tận mang tai. Đều là đồng nghiệp cả, họ cũng chẳng có ác ý gì, có bực tức cũng chẳng xong, nên anh đành mặc cho học muốn đùa sao thì đùa. Nhưng hôm nay nghe cô ấy nói thì thấy rằng sự việc đã đi quá xa, vì thế cơn giận dữ của anh cũng nổi lên.
Có mấy đồng nghiệp khác của anh tiếp tục ra khỏi tòa nhà cao tầng, trong đó có cả đội trưởng của anh. Phía sau tấm cửa kính của ngôi nhà kia còn có không biết bao nhiêu đôi mắt đang chăm chú nhìn vào hai người.
Tưởng Tư Thừa cố nén cơn giận dữ, khẽ đẩy thân hình càng ngày càng tiến lại gần của Tiêu Tiêu, hạ giọng nói, “Cô chú ý một chút, đồng nghiệp của tôi đang đi đến gần đấy!”.
Tiêu Tiêu cũng liếc thấy mấy người đang đi đến gần, nhìn vẻ mặt căng thẳng của Tưởng Tư Thừa, cô không nén được nụ cười ranh mãnh.
Tưởng Tư Thừa vừa sững người một cái thì Tiêu Tiêu đã sán lại, rồi đột nhiên ôm lấy cổ của Tưởng Tư Thừa, giữ chặt phía sau gáy của anh, ra sức kéo mạnh về phía mình.
Tưởng Tư Thừa chỉ cảm thấy một cái đụng chạm vô cùng mềm mại không thể nào tả xiết. Lưỡi của cô ấy đưa ra và lướt nhẹ trên môi anh. Dường như có một đợt sóng bỗng trào dâng trong lòng, tim đập rộn rã, Tưởng Tư Thừa thấy như có một tiếng nổ trong đầu.
Tưởng Tư Thừa cứ đứng đờ người ra, qu