Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

ậu nói xem, cậu định bồi thường thế nào?”
Chà, đúng là không hổ chị chồng em dâu!
Ngày hôm sau, khi nghe Tĩnh Chi kể lại rằng mẹ và mợ cô đòi Phương Nghị bồi thường về mặt tinh thần cho Sở Dương, Tiêu Tiêu thấy thật khó mà tưởng tượng ra cảnh một người vốn dĩ hết sức nghiêm túc như Phương Nghị khi phải đối diện với hai người phụ nữ trung niên so đo mặc cả ấy sẽ phải như thế nào. Cô liếc trộm vào phòng làm việc của Phương Nghị rồi khẽ hỏi Tĩnh Chi, “Sau đó thì sao? Đừng nói với mình là mẹ cậu móc được tiền từ túi Phương Nghị đấy nhé!”
Tĩnh Chi phì cười, “Họ ấy ư? Họ ít nhiều cũng thừa hưởng đôi chút tinh thần đấu tranh của bà mình. Cậu tưởng ông chủ cậu là người tốt đến thế chăng? Chỉ mấy câu thôi là anh ta đã khiến hai bà già ấy đi chỗ khác rồi. Hai bà già lẩm cẩm thì lại cứ tưởng mình đang thả cần câu dài để bắt được con cá lớn. Ai ngờ, cá thì chẳng câu được, mà ngược lại vớ phải một hà bá cắn không buông!”.
Tĩnh Chi không có ấn tượng tốt đẹp về Phương Nghị, vì vậy lời lẽ cũng có phần cay nghiệt.
Tiêu Tiêu cười, “Cậu đang ở chỗ làm phải không? Nói như vậy không khéo đồng nghiệp nghe thấy thì bộ mặt thật của cậu sẽ bị vạch trần đấy!”
Ở đầu bên kia Tĩnh Chi cười đắc ý, “Hì hì, mình đang trong nhà vệ sinh, không có ai đâu”.
“Cậu trốn vào nhà vệ sinh chỉ để buôn với mình chuyện này à?” Tiêu Tiêu hỏi, mắt nhìn đồng hồ, cô bạn này đã dây cà dây muống gần hai mươi phút rồi. Mặc dù công việc hôm nay không nhiều lắm nhưng cũng không có nghĩa là cô có nhiều thời gian để buôn dưa lê với Tĩnh Chi như vậy.






QUÊN ĐI HÌNH TƯỢNG, QUYẾT ĐẤU MỘT PHEN
Tĩnh Chi bị Uông Dụ Hàm chọc giận, lại chạy đến chỗ Tiêu Tiêu để ca thán. Khi kể đến chuyện cô bị Uông Dụ Hàm lừa và ép hôn, cô nghiến răng kèn kẹt, kích động đến mức tay chân vung hết cả lên. Qua lời kể của cô, Uông Dụ Hàm chẳng khác gì một địa chủ ác bá, lừa gạt ức hiếp cả đàn ông lẫn đàn bà trước đây.
Tĩnh Chi mãi mê tố khổ cho tới khi khát khô cả cổ mới dừng lại uống một ngụm nước, nhân tiện chờ xem phản ứng của Tiêu Tiêu thế nào.
Tiêu Tiêu đang đắp dưa chuột lên mặt nhưng vẫn rất chăm chú lắng nghe, nhìn thấy Tĩnh Chi liếc nhìn mình với ánh mắt có vẻ bất bình, vội nắm tay lại vung lên và hô, “Đánh đổ địa chủ ác bá Uông Dụ Hàm! Giải phóng cho Trương Tĩnh Chi phải chịu đau khổ, ức hiếp của chúng ta!”
Trương Tĩnh Chi nghe mà phát ngất, gieo mình đánh phịch một cái xuống ghế, bất lực rên lên, “Mình phải xin nghỉ việc mất thôi…”.
“Ha ha, cậu nói rất đúng!”
Tĩnh Chi đành phải nhượng bộ, quyết giở bài đáng thương đến cũng, “Thôi được, cậu cứ đi đi, mình sẽ ở nhà đợi cậu, mình sẽ ngồi như thế này đợi đến khi cậu về!”.
Tiêu Tiêu cười ranh mãnh, “Ha ha, đúng là rất xin lỗi, buổi tối hôm nay cậu không thể ở lại đây được”.
“Hả? Vì sao?” Tĩnh Chi kêu tướng lên.
“Vì mình và anh ấy sẽ có một đêm tuyệt vời ở bên nhau. Một đêm rất tuyệt vời, cô em, cô có hiểu không? Cả một đêm đấy, chắc cậu không muốn quan sát để học tập chứ?”.
Tĩnh Chi gần như phát điên lên.
Gần đây Tưởng Tư Thừa được thăng chức, các đồng nghiệp nhao nhao đòi anh khao, không thể tránh được, anh đành nhận lời. Anh vốn cũng không định bảo Tiêu Tiêu đi cùng, nhưng cuối cùng không thể chống cự nổi trước đòi hỏi của các đồng nghiệp, vì nhiều người đã biết anh có một cô người yêu xin đẹp, nên cứ nhất định đòi anh mời cô tới dự cùng, họ còn nói rằng, nếu không đưa cô ấy đi thì chứng tỏ anh không có thành ý và coi thường anh em.
Thực ra Tiêu Tiêu cũng không muốn xen vào chuyện này, cô luôn nghĩ rằng, tình yêu chỉ là chuyện của hai người, tốt nhất không nên xen vào các mối quan hệ công tác của đối phương, để sau này nếu có chia tay nhau thì cũng không để lại phiền phức gì cho mình. Nhưng khi nghe thấy Tưởng Tư Thừa ấp a ấp úng nói ra yêu cầu đó, thì cô lại thấy không nỡ từ chối.
Sau khi tìm hết cách để mời cô bạn Trương Tĩnh Chi lì lợm ra khỏi cửa, Tiêu Tiêu sửa soạn trang điểm xong thì cũng là lúc Tưởng Tư Thừa đến.
“Thế nào?” Tiêu Tiêu cười, đi một vòng trước mặt Tưởng Tư Thừa, “Như thế này chắc sẽ không đến nỗi làm mất mặt anh chứ?”.
Bây giờ, khi đứng trước Tiêu Tiêu, Tưởng Tư Thừa không đến nỗi căng thẳng tới mức miệng ngậm hột thị nữa, nhưng cái tật đỏ mặt thì vẫn không thay đổi, nhất là khi trong lòng đang có ý nghĩ gì đó thì lại càng đỏ gay gắt.
Tiêu Tiêu thấy thế bèn cố ý trêu anh, “Thế nào, có được hay không thì anh cũng phải nói một câu đi chứ. Dù sao thì cũng là lần đi gặp mặt các đồng nghiệp của anh cơ mà!”.
Tưởng Tư Thừa lo ngại đưa mắt nhìn về phía cửa, may quá, cửa đã được đóng kín rồi. Thấy vậy, anh liền đưa tay kéo Tiêu Tiêu lại gần và hôn một cái rất nhanh lên môi cô.
Tiêu Tiêu thấy anh chàng cảnh sát bây giờ đã dám chủ động hôn mình như vậy, liền đưa tay nắm lấy cổ áo của Tưởng Tư Thừa, khẽ cười, “Được lắm, anh dám lén xâm phạm em à, xem ra gan cũng không đến nỗi bé đâu nhỉ!”.
Tưởng Tư Thừa xấu hổ cười hì hì, mặt lại đỏ bừng lên, nhưng ngay sau đó lại cúi xuống hôn cô cái nữa mới kéo


XtGem Forum catalog