Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

i chứ, rồi tới trước mặt em đứng chờ mới phải !”.
Khi đi tới trước mặt Tưởng Tư Thừa, Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn anh, miệng vẫn mỉm cười, đôi môi dịu dàng thốt ra những lời lẽ sắc tựa lưỡi dao, cô bình thản nói, ” Cảnh sát Tưởng, chúng ta đã chia tay nhau rồi, anh làm như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì”.
” Em đã giận dỗi hết chưa?”
” Cảnh sát Tưởng, tôi đâu có giận dỗi, cũng không hề tức giận, tôi chỉ cảm thấy anh không thích hợp với tôi.Việc gì cứ phải đưa đẩy sự việc đến mức này!”
” Anh hỏi em, đã hờn dỗi hết chưa?” Tưởng Tư Thừa đỏ mặt, nhắc lại câu hỏi, giọng khản đặc, trong lòng dậy lên một nỗi đau.
Nụ cười cuối cùng cũng đã tắt trên môi Tiêu Tiêu, cô quay mặt đi không nhìn anh nữa.
” Tiêu Tiêu .” A Tống đuổi theo, tay giữ lấy lưng của Tiêu Tiêu. Dương như Tiêu Tiêu hơi do dự một chút, nhưng rồi không lẩn tránh mà vẫn để cho A Tống ôm mình vào lòng.
Tưởng Tư Thừa nghiến răng đứng chết lặng và nhìn thẳng vào Tiêu Tiêu. Ánh mắt ấy như lửa thiêu, chứa đựng cả nỗi đau lẫn oán hận.
Khuôn mặt A Tống nở một nụ cười ân cần, rồi làm như không nhìn thấy Tưởng Tư Thừa, ôm Tiêu Tiêu đi về phía cầu thang. ” Tiêu Tiêu, có lẽ nên mời anh một tách trà, đúng không?”
Tưởng Tư Thừa bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay Tiêu Tiêu khiến cô không thể không quay đầu lại nhìn anh.
Anh hỏi cô, ” Đây mới là lý do, đúng thế không?”
Tiêu Tiêu cố nén đau, bình tĩnh nhìn anh.
A Tống chau mày, đưa tay định gỡ tay Tưởng Tư Thừa ra, lành lùng nói, ” Là đàn ông thì cần phải có lòng tự trọng, đừng có làm khó dễ cho phụ nữ!”.
” Cút ra!” Tưởng Tư Thừa gầm lên, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Tiêu hỏi, ” Đây là lý do chính sao?”
Tiêu Tiêu lấy lại một hơi dài quyết tâm, gật đầu đáp, ” Đúng thế, anh cũng sớm đã biết tôi là người như thế nào. Anh đã quên câu đầu tiên bình luận về tôi của chính anh rồi sao?”.
Câu bình luận đầu tiên của anh là: nông cạn. Đúng thế, cô gái này sao lại nông cạn đến thế! Nhưng, biết rất rõ cô có nọc độc, thế mà mình vẫn cứ say mê, còn mơ tưởng rằng mình sẽ là con người đặc biêt nhất đối với cô ấy.
Thực ra, cho dù là đàn ông hay phụ nữ thì cũng có những lúc tưởng mình là người đặc biệt nhất trong con mắt của đối phương.
Tưởng Tư Thừa lặng lẽ nhìn Tiêu Tiêu một hồi, rồi bỗng nhiên anh cất tiếng cười, nụ cười ấy rất dịu dàng và chua chat, ” Tôi là người rất dễ đùa cợt, đúng thế không?”.
Tiêu Tiêu không dám nói gì. Tưởng Tư Thừa từ từ buông tay ra, khẽ nói, ” Cám ơn cô đã dạy cho tôi một bài học hay”.
Trên ban công nhỏ, ngọn gió đêm không ngừng thổi qua, khiến người ta thấy lạnh người. Những làn gió dịu dàng vờn mái tóc của Tiêu Tiêu như đứa trẻ tinh nghịch.
A Tống cầm một lon bia đẩy cửa bước ra, cười nói, ” Sao, vẫn thấy thương xót à?”
Tiêu Tiêu không đáp, tiếp tục cúi người xuống ban công nhìn vào những ngọn đèn trong màn đêm và nghĩ, phải chăng phía sau của mỗi cột đèn ấy đều có một câu chuyện vui buồn.
A Tống khẽ dựa vào lan can, nhìn Tiêu Tiêu.
Cảm thấy lan can hơi rung, Tiêu Tiêu quay lại nhìn, ánh mắt cô dừng lại ở lon bia trên tay anh ta.
A Tống vội giơ lon bia lên, ánh mắt thoáng thể hiện vẻ đắc chí, ” Em không pha trò cho anh, anh đành phải tự tìm bia”. Thấy Tiêu Tiêu không nói gì, anh ta lại hỏi, ” Em đang nghĩ gì thế?”.
” Đã đến lúc anh về được rồi đấy”.
A Tống ngây người, nhưng lập tức cười rất thoải mái, ” Tiêu Tiêu, em lợi dụng anh xong rồi thì muốn ném đi phải không?”
Tiêu Tiêu không cười, cô nhìn A Tống nói, ” Là anh muốn chơi trò này đấy chứ, mà hình như anh còn chưa được sự đồng ý của em. Anh phải cảm ơn em thì đúng hơn, vì em đã không vạch tội anh ra ngay tại chỗ”.
A Tống ngớ người, rồi sau đó giơ ngón tay cái ra nói với Tiêu Tiêu, ” Quả xứng danh đàn bà thực sự! Được rồi, anh sẽ đi “.
Tiêu Tiêu cũng cười, nhìn A Tống bằng ánh mắt long lanh, ” Thứ lỗi vì em không thể tiễn anh xa hơn”.
A Tống mở cửa bước ra. Khi xuống đến cầu thang, anh ta chợt phát hiện ra, Tưởng Tư Thừa vẫn đứng nguyên tại chỗ đó, lúc ấy anh mới hiểu ra rằng, lúc nãy Tiêu Tiêu cứ chăm chú nhìn gì. Khóe miệng anh nhếch nụ cười đau khổ, anh khẽ lắc đầu.
Khi đi ngang qua Tưởng Tư Thừa, A Tống đưa mắt nhìn chàng trai kiên cường ấy thì thấy hai tay chàng trai ấy cho vào túi quần, đầu cúi xuống, trông chẳng khác gì một ông sư nhập thiền, không hiểu anh ta đang nghĩ gì mà bắt chấp tất cả những người xung quanh như vậy. Mãi tới khi A Tống dừng lại trước mặt Tưởng Tư Thừa, anh mới ngẩng đầu lên, anh mắt nghi ngại, nhưng phần nhiều là sự ngạc nhiên và vui mừng.
A Tống mỉm cười đau khổ, nghĩ, đúng là một anh chàng ngốc, chẳng hề biết giấu giếm tâm sự của mình chút nào. Chẳng cần suy đoán thì cũng biết, cậu ta ngạc nhiên và vui mừng là vì nhìn thấy mình đã ra khỏi nhà Tiêu Tiêu. Không hiểu cậu ta lớn lên như thế nào nữa, rõ ràng cậu ta chưa bị người khác bán rẻ bao giờ.
A Tống đưa tay lên gác, rồi lại chỉ vào chiếc xe của mình, ” Có hai sự lựa chọn: hoặc là lên gác, hoặc là đi cùng tôi”.
A Tống thở dài, ” Nên đi theo tôi thì hơn, như thế có vẻ đàn ông hơn. Trá