Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1345 lượt.

không?”
“Ơ, tôi…”, tôi cúi đầu, tay nắm chặt bức thư của Hạ Thất Lăng.
“Nói mau! Bạn thập thò ở đây làm gì?”, nói dứt lời, cô gái đeo cặp bím tóc hình con bướm dồn tôi vào chân tường. “Khoan đã, nhìn bạn trông rất quen? À, nhớ ra rồi, mày chính là người bọn tao đã gặp trong nhà vệ sinh lần trước! Vi Nhi, đúng là cô ta rồi!”, nữ sinh có cái kẹp tóc hình con bướm thốt lên, lay lay cánh tay của cô gái có mái tóc dài đứng bên cạnh.
Người đó không ai khác, chính là Liêu Vi Nhi.
***
“Hừ, lâu lắm không gặp!”, khóe môi Liêu Vi Nhi khẽ nhếch lên, một nụ cười đẹp tuyệt vời hiện ra trên khuôn mặt.
Tuy nhiên, tôi lại không cảm nhận được chút ấm áp nào từ nụ cười ấy, ngược lại, tôi chỉ cảm thấy sợ hãi, sợ hãi đến độ co rúm người lại.
“Mày thật to gan, còn dám xuất hiện trước mặt bọn tao à!”, cô gái có chiếc kẹp tóc hình con bướm hung hãn lao đến, dồn tôi vào sát chân tường.
“Tôi… tôi đến đây là để đưa bức thư tình này cho thiếu gia chúng tôi…”, mí mắt tôi cụp xuống, tôi lúng túng đưa bức thư của Hạ Thất Lăng ra. Trên bức thư có viết “Gửi Liêu Vi Nhi thân yêu”.
“Thiếu gia nhà mày á? Là ai vậy? Lại dám viết thư tình cho Liêu Vi Nhi cơ đấy! Cả thiên hạ này ai ai mà không biết Liêu Vi Nhi và An Bồi Cảnh là một cặp trời sinh! Gan to thật đấy, định làm kẻ thứ ba chen chân vào à, chưa thấy chết chưa sợ chứ gì?”, cô gái có kẹp tóc hình con bướm trợn tròn đôi mắt ngạc nhiên, miệng nói liên tục khiến cho nước bọt bắn đầy cả mặt tôi.
“Thiếu gia nhà tôi là Hạ… Hạ Thất Lăng, học sinh lớp 9F…”, tôi cúi đầu, rụt rè nói.
“Cái gì? Hạ… Thất Lăng? Người thừa kế của tập đoàn Hạ Thị, hot­boy đình… đám nhất… trường Yên Đằng, Hạ… Hạ Thất Lăng… sao?”, cô gái có chiếc kẹp tóc hình con bướm miệng há hốc, khuôn mặt thể hiện rõ sự kinh ngạc.
“Vâng, thiếu gia nhà chúng tôi rất thích Vi… Vi Nhi tiểu thư, vì vậy sai tôi đến đây đưa bức thư này!?”
“Oa, không phải chứ? Vi Nhi, cậu thật là hạnh phúc, khiến cho hot­boy Hạ Thất Lăng số một của trường Yên Đằng phải viết thư tình cho mình… anh ấy chẳng phải là chàng bạch mã hoàng tử trong lòng mọi người hay sao!”, cô gái đứng bên cạnh Liêu Vi Nhi tim đập rộn ràng, hai tay nắm chặt lại, đôi mắt mơ màng.
“Đây là thư của thiếu gia gửi cho Vi Nhi tiểu thư, xin cô hãy nhận lấy đi ạ!”, tôi lại lần nữa đưa bức thư ra trước mặt Liêu Vi Nhi.
“Hừ…”, Liêu Vi Nhi cười nhạt, đôi mắt ánh lên sự kiêu ngạo, cô ta đưa hai ngón tay ra kẹp lấy bức thư: “ Mấy lá thư tình vớ vẩn này ngày nào mà chả nhận được cả tá, tôi đây chẳng thèm!”, Liêu Vi Nhi nhếch môi khinh bỉ.
Tôi và đám nữ sinh đứng bên cạnh cô ấy ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên.
“Cho dù có là thư tình của ai thì vào tay tôi đều chỉ là giấy vụn hết!”, nói đoạn, Liêu Vi Nhi xé bức thư thành hai, rồi thành bốn…cho đến khi bức thư nát vụn, cô ấy vung tay ra, những mảnh giấy thi nhau rơi lả tả, “… Bởi vì tôi đã có An Bồi Cảnh rồi”.
Những mảnh giấy vụn bay lả tả chẳng khác gì những bông hoa tuyết bay bay trong không trung, rơi vào hàng mi, rơi vào mũi, vào đôi môi kiêu ngạo của Liêu Vi Nhi để rồi cuối cùng nằm yên trên sàn nhà lạnh giá.
“Hãy nhớ cho kĩ, sau này đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa! Nếu không đừng trách tôi không khách khí!”, Liêu Vi Nhi lạnh lùng cảnh cáo tôi rồi quay ngoắt người bỏ đi. Những nữ sinh bên cạnh Liêu Vi Nhi cũng trợn mắt nhìn tôi rồi bỏ đi theo Liêu Vi Nhi.
Tôi nhìn trân trân vào bức thư tình đầu tiên mà Hạ Thất Lăng bỏ công sức ra viết đã bị cô ấy nhẫn tâm chà đạp, những nét chữ thanh thoát, những lời nói ngọt ngào đều trở thành giấy vụn dưới sự kiêu ngạo của Liêu Vi Nhi rồi.
Tại sao người mà anh thích lại là cô ấy? Tùy ý kết gi­ao với một cô gái bình thường chẳng phải tốt hơn sao? Nếu vậy chắc chắn bức thư tình này sẽ khiến cô gái ấy nhảy cẫng lên vì vui sướng, thậm chí cô ấy còn đặt nó ở đầu giường, trân trọng, coi nó như báu vật để cất giữ cả đời này.
Nếu anh thích một con lợn và bảo tôi đi gửi thư tình cho nó, ít nhất nó cũng biết kêu “ủn ỉn…” vui vẻ quanh tôi. Nếu anh thích một con chó và bảo tôi đi gửi thư tình cho nó, ít nhất nó sẽ dựng thẳng hai tai, vẫy đuôi tíu tít chào đón tôi. Nếu anh thích một bông hoa và bảo tôi gửi thư tình cho nó, bông hoa cũng sẽ cùng tôi đón gió, cùng tôi nhảy múa dưới ánh mặt trời…
Nói chung, nếu anh thích bất kì một sinh linh nào đó trên trái đất này, còn tôi trở thành sứ giả đưa thư cho anh thì tôi chắc chắn sẽ nhận lại nụ cười và sự thân ái từ đối phương.
Thế nhưng, đôi bờ mi lạnh lùng của anh lại dành cho cô ấy một thứ tình cảm sâu sắc. Vận mệnh đã sắp đặt rằng cái mà tôi nhận lại được chỉ là sự cười nhạo trêu chọc.
Hạ Thất Lăng, tôi hận anh! Bởi vì… người mà anh thích là cô ấy!
***
Tôi trở lại bên cạnh Hạ Thất Lăng, kể lại mọi chuyện cho anh ta nghe.
“Xin lỗi, là do tôi không tốt, đã không đặt được tấm chân tình của anh lên tay cô ấy”. Gió ngoài ban công rất to, cơn gió thổi tung mái tóc tôi. Tôi xách cặp, cúi đầu đứng bên cạnh Hạ Thất Lăng.
Áng mây chiều đã nhuộm vàng cả vùng trời, nhuộm vàng cả khuôn mặt xanh tái củ