Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1350 lượt.


“Hừ, lại một con vịt xấu xí không biết trời cao đất dày! Cứ tưởng tùy tiện đeo bám được một công tử nhà giàu nào đó là có thể gia nhập vào giới quý tộc, thật là quá ngây thơ đấy! Để xem nó sẽ bị người ta chơi đùa ra sao!”
“Ha ha…”, đứa con gái bắt đầu cười nghiêng ngả.
Tôi cúi đầu, im lặng đi qua bọn họ. Những lúc như thế này, im lặng chính là sự phản kích có hiệu quả nhất đối với những ánh mắt xấu xa kia.
“Ai da, thật là! Sao cái trường thường dân đó có thể sản sinh ra một đứa con gái mặt dày đến thế cơ chứ!”, mặc dù tôi không thèm để ý đến bọn họ, nhưng những đứa con gái ấy vẫn đứng sau lưng chỉ trỏ, nói xấu tôi.
“Thì đúng thế còn gì! Oa, Vi Nhi! A ha… Vi Nhi…”, hai đứa con gái đứng sau đó bỗng nhiên như phát hiện ra điều gì, liền lao đến đẩy mạnh khiến tôi lảo đảo rồi nhanh chân chen lên trước.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, một cái khăn quàng màu tím đậm hiện ra trước mắt. Phong cách ấy chỉ có của Liêu Vi Nhi.
Dưới cái cằm trắng nõn kiêu ngạo, thứ màu tím đậm ấy khiến cho trái tim tôi chợt thót lại, hoàn toàn mất đi dũng cảm tiến về phía trước. Tôi cúi đầu, co rúm người vào góc tường. Vốn nghĩ rằng mình có thể dùng ánh mắt kiên định của mình ở trước mặt cô ấy, đón lấy ánh hào quang phát ra từ trên người cô ấy… nhưng khi thật sự nhập cuộc thì tôi lại thất bại.
“Vi Nhi, hôm nay bạn thật xinh đẹp, mặc dù vẫn mặc đồng phục nhưng bạn vẫn là nữ xinh đẹp nhất trong trường…”. Hai cô gái kia thi nhau nịnh hót, khua môi múa mép trước mặt Liêu Vi Nhi. Trông họ chẳng khác gì hai con chó đang vẫy vẫy đuôi nịnh hót chủ nhân của mình.
“À đúng rồi Vi Nhi, mới sáng sớm hôm nay đã có một đứa con gái chui ra từ cái trường bình dân chết tiệt, ôm theo một bó hoa đến đây, hình như là muốn theo đuổi hot­boy của trường mình! Có vô liêm sỉ không cơ chứ?”
“Chính thế, cái trường Liên Trung đó chỉ là một cái trường cũ nát, thế nên cũng chỉ có thể đào tạo ra được loại học sinh này thôi…”.
Liêu Vi Nhi không thèm để tâm đến những lời nhảm nhí của những kẻ nịnh hót đó. Thế nhưng khi chúng nhắc đến trường Liên Trung, ánh mắt của cô ấy liền sáng quắc lên: “ Người đó ở đâu?”
“Đó, cô ta ở bên đó kìa!”, hai đứa con gái đồng loạt chỉ tay về phía tôi.
“Cô thật là to gan! Mới hôm qua tôi đã nói với cô cái gì?”, tôi còn chưa kịp định thần lại trước cái quắc mắt dữ tợn của Liêu Vi Nhi thì cô ta đã lao đến trước mặt tôi rồi, hai tay khoanh trước ngực, những chiếc móng tay sơn màu tím được gọt giũa cẩn thận.
Tôi vẫn cảm thấy rất sợ hãi, bóng đen ám ảnh ấy vẫn bao trùm lên sinh mạng tôi, chưa bao giờ chịu buông tha. Dung mạo của cô đẹp tựa nữ thần nhưng hình tượng của cô trong mắt tôi chẳng khác gì một hóa thân của quỷ dữ.
“Tôi đã từng cảnh cáo cô, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi! Vậy mà cô coi đó như gió thổi qua tai”, dứt lời, bàn tay trắng muốt ấy giữ chặt lấy cằm tôi, những chiếc móng tay dài và sắc nhọn ấy đang tùy ý cào xé tôi.
“Buông tôi ra, xin cô hãy thả tôi ra, hu… hu”, nước mắt tuôn rơi, tôi vừa khóc vừa la hét, cầu xin cô ta… Thế nhưng những móng vuốt sắc nhọn ấy vẫn đang cắm sâu vào da thịt tôi.
“Á…”
Cuối cùng vẫn gặp phải cô ấy, vẫn bị cô ấy sỉ nhục. Nhưng như vậy lại khiến cho trái tim tôi cảm thấy yên ổn, dường như có cảm giác bản thân vừa được giải thoát… hóa ra những móng vuốt ấy cũng chẳng có gì là đáng sợ. Nhiều nhất là hai tháng, hai tháng chờ đợi để chon ông lão thời gi­an làm lành những vết thương trên người tôi.
Hóa ra, sau khi linh hồn bị xiềng xích được giải thoát khỏi gông cùm, thế giới lại hiện ra tươi đẹp đến vậy, những con đường dưới chân lại bằng phẳng đến thế.
“Cô cười cái gì thế? Cười vui thế hả?”, rõ ràng là Liêu Vi Nhi đã bị nụ cười ngọt ngào của tôi làm cho ngạc nhiên, “Cô hại tôi một lần còn chưa đủ sao? Hừ, món nợ lúc đó còn chưa tính sổ hết, giờ cô lại xuất hiện lần nữa trước mặt tôi, chắc là chán sống rồi! Lần này cô định báo thù tôi sao?”, những ngón tay của Liêu Vi Nhi càng siết mạnh hơn.
“Không, không phải… tôi xuất hiện trước mặt cô đều là bởi vì thiếu gia sai khiến, chỉ bởi vì vậy mà thôi”.
Trong đôi mắt của Liêu Vi Nhi bỗng lóe lên một chút kinh ngạc.
“Cô xem đi, đây là bó hoa hồng mà thiếu gia tôi gửi tặng cô!”, tôi đưa bó hoa ôm trong lòng ra trước mặt Liêu Vi Nhi.
“Là của Hạ Thất Lăng tặng tôi?”
“Vâng!”
“Oa, Thất Lăng!”, hai đứa con gái đang ngẩn người quan sát mọi việc diễn ra trước mắt, chợt nghe thấy tên Hạ Thất Lăng liền mở to mắt ngạc nhiên: “ Vi Nhi, bạn thật là hạnh phúc, được cả Hạ Thất Lăng tặng hoa nữa chứ! Nếu như anh ấy mà chịu tặng hoa cho tôi thì cứ bảo tôi quỳ xuống cầu xin tôi cũng đồng ý…”
“Hừ, anh ta tặng hoa cho tôi làm gì? Thật không ngờ hot­boy số một trường này lại nhạt nhẽo đến thế!”
“Đó là bởi vì thiếu gia thích cô! Những bông hoa này là tự tay anh ấy ra vườn hái tặng cô từ lúc trời còn chưa sáng đấy! Một đại thiếu gia kiêu ngạo và cao quý như anh ấy, ngày nào chẳng phải để quản gia hò hét ầm ĩ mới chịu ra khỏi giường, thế mà bây giờ…”, tôi nhìn Liêu Vi Nhi, chậm rãi nói.
Nghe xong, ánh mắt


Insane