pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.

là một con yêu râu xanh thì anh ta chết chắc rồi!
Mặc dù say rượu nhưng khuôn mặt của Hạ Thất Lăng vẫn ánh lên vẻ bi thương. Tôi chợt thấy lòng mình mềm yếu, vứt bỏ hết những gì anh ta đã làm đối với tôi ngày hôm nay.
Tôi giúp anh ta dọn dẹp đồ đạc, rồi bưng một chậu nước ấm đến lau người cho anh ta… trên người anh ta chỗ nào cũng bẩn… cái mặt trắng như trứng gà bóc cũng có chỗ bị “ dính nhọ”. Thật không ngờ cái kẻ cao quý này cũng có lúc mất mặt đến thế!
“Bối Nhi…”, khi chiếc khăn mặt vừa chạm vào mặt Hạ Thất Lăng, anh ta đột nhiên chộp mạnh lấy tay tôi, xoa xoa vào ngực rên rỉ trong đau đớn: “Đừng để cho cô ấy bỏ chạy cùng kẻ khác…”
Hả? Chẳng phải con người này từ nhỏ đến lớn đều không bao giờ coi tôi ra gì sao? Tại sao bây giờ lại…
Hạ Thất Lăng ơi là Hạ Thất Lăng, tôi phải làm thế nào mới có thể hiểu được con người anh đây? Bỏ ra quãng thời gi­an cả đời tôi chăng? Quá dài! Cái mà mỗi người con gái không thể chịu đựng được chính là sự chờ đợi! Tất cả những điều này, có lẽ anh phải hiểu rõ hơn ai hết…
Lau người cho Hạ Thất Lăng xong xuôi, tôi liền ngồi ở bên mép giường, yên lặng nhìn anh ta chìm vào giấc ngủ, yên lặng nhìn anh ta siết chặt bàn tay tôi. Anh ta là một đứa trẻ khiến cho nhiều người say mê, sống mũi cao, thẳng; đôi môi hồng mềm mại và kiêu ngạo, một mái tóc màu bạc óng ả rủ xuống trước trán, cặp lông mày màu bạc mảnh dẻ, khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt trong veo… càng khiến cho anh trông giống như một thiên thần trong sáng.
Một sinh vật đẹp như vậy ra đời thì cho dù có là thần thánh cũng khó tránh khỏi không xiêu lòng. Tuy nhiên, sinh vật này vốn không nên được sinh ra! Không phải là không nên, nói chính xác hơn là anh ta đáng ra phải chết trong sự oán hận khổng lồ trong căn phòng nhà họ Hạ này rồi.
Quan niệm kế thừa truyền thống của nhà họ Hạ là: mỗi đứa trẻ thế hệ sau ra đời phải là con gái, nếu không phải là con gái thì sẽ chết từ khi mà chưa thành hình ở trong bụng. Quy định bất thành văn này cũng được áp đặt đối với nhà họ An chúng tôi.
Bởi vì gia đình ta sống trong nhà của họ! Đây là lời của mẹ giải thích cho tôi. Tuy nhiên, tôi biết sự thực không đơn giản như vậy, chắc chắn nó phải ẩn chứa một điều gì đó bí ẩn, không có ai biết mối oán hận của hai nhà họ Hạ và họ An.
Ung dung hồi sinh sau khi mẹ anh ta đã uống thuốc ra thai chính là điều quyết định anh ta sẽ là một trường hợp đặc biệt, là một sinh vật đẹp mê hồn trong thế giới con người.
Bởi vì mái tóc bạc bẩm sinh, bởi đôi lông mày bạc bẩm sinh của anh ta.
Kể từ khi còn nhỏ, anh ta cứ đi đến đâu ở nơi đó phát ra ánh hào quang! Người thiếu niên ấy, đẹp như hoa nở nhưng lại xấu xa như ác quỷ. Anh ta chính là câu đố mà trời cao dùng để mê hoặc con người, khiến tôi lớn lên bên anh ta từ nhỏ nhưng không bao giờ có thể đoán biết được hết sự bi thương ẩn chứa trong nụ cười của anh ta.
Hãy ngủ ngon đi nhé, Thất Thất yêu quý của tôi!
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên vầng trán anh ta, sau đó tắt đèn, đóng cửa đi ra ngoài.
“Chị Đằng…”, một mình tôi bước đi lặng lẽ trong vườn hoa, đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói trong veo của Bối Nhi. Cô bé chạy ùa đến bên tôi.
“Muộn thế này rồi sao em còn chưa đi ngủ?”, tôi quỳ xuống bên cạnh Bối Nhi, nắm lấy tay cô bé và nhẹ nhàng hỏi.
“Ư…”, nó cong môi lên như ấm ức điều gì đó, hai hàng mi cụp xuống.
“Sao thế? Ai bắt nạt em à? Nói cho chị Đằng xem nào!”, tôi vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của con bé.
“Hôm nay anh Lăng đánh em! Trước nay anh ấy không bao giờ đánh em…”, nói xong nó nấc lên, nước mắt lăn dài trên má.
“Tại sao anh ấy đánh em? Anh ấy ăn no không có việc gì làm à?”, nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má Bối Nhi, cơn giận trong lòng tôi tự nhiên bốc lên ngùn ngụt.
“Không phải đâu, chị Đằng đừng nói anh Lăng như vậy!”, Bối Nhi lay lay cánh tay tôi giải thích, rồi lại cụp hàng mi xuống, “Đấy là do Bối Nhi sai, Bối Nhi đã nói những điều không nên nói khiến cho anh Lăng tức giận…”
“Những điều không nên nói? Em đã nói cái gì khiến cho anh ta tức giận thế?”, tôi tò mò hỏi.
“Trưa nay em nhìn thấy chị Đằng và anh kia thân mật ngồi trên thảm cỏ, thế nên em đã chạy đến cạnh anh Lăng và nói: anh Lăng ơi, cái anh đang ngồi cùng chị Đằng kia đẹp trai quá! Chị Đằng của chúng ta lớn rồi, đã bắt đầu biết theo đuổi trai đẹp rồi… Kết quả là anh Lăng đánh em! Hu… hu…”, nói xong, con bé lại khóc nấc lên.
“Bối Nhi ngoan, Bối Nhi không khóc nào!”, tôi lấy tay áo lau lau nước mắt, nước mũi cho con bé.
“Anh Lăng còn nói: cái anh kia trông chẳng khác nào con gấu cho cả, hắn có chỗ nào đẹp trai cơ chứ? Nói mau, nói anh Lăng đẹp trai, còn thằng kia giống con gấu chó!”, Bối Nhi giả vờ dữ tợn, bắt chước điệu bộ của Hạ Thất Lăng, sau đó con bé lại khóc: “Em thấy anh đó rất đẹp trai, nhưng anh Lăng cứ bắt em phải nói anh ấy là gấu chó!”
Cái tên Hạ Thất Lăng này quả là lắm chuyện! Lớn như vậy rồi mà để ý đến lời nói của con nít!
“Chị Đằng ơi, chị có thể đừng mải mê theo đuổi người khác có được không?”, con bé buồn bã nói: “ Chị cứ theo đuổi anh Lăng