Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
ấy! Nếu không anh ấy sẽ lại không vui đâu!”
“Hả?”, cái con bé này sao mà tinh ranh thế không biết.
“Chị tin em đi, anh Lăng càng ngày càng đẹp trai, đẹp trai hơn tất cả bọn con trai trên đời này!”, con bé nhìn tôi, trịnh trọng nói.
“Ha… ha…”, tôi xoa xoa đầu Bối Nhi, cười tươi, nụ cười thật lòng xuất phát từ những lời nói ngây thơ của đứa trẻ.
“Bối Nhi ngoan, bây giờ muộn rồi, em mau về phòng ngủ đi!”
“Vâng ạ!”, nó gật đầu, nhảy chân sáo về phòng ngủ. Rồi đột nhiên Bối Nhi quay đầu lại nói: “Chị Đằng ơi, cho dù thế nào em cũng tôn trọng quyết định của chị!”, nói xong, con bé mỉm cười với tôi rồi biến mất sau cánh cửa căn phòng sang trọng.
Tôi ngây người kinh ngạc, những giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má.
Bối Nhi, anh Lăng trong trái tim em mãi mãi sẽ là đẹp nhất! Thế nhưng, anh ấy không thể nào chỉ thuộc về một người, anh ấy là người của công chúng! Anh ta là ngôi sao sáng chói trong lòng mọi người!
Có một số người chỉ có thể đứng nhìn từ phía đằng xa. Tôi có thể đứng ở một góc nhỏ phía xa, âm thầm ngưỡng mộ anh ta, như vậy đã là quá đủ!
Bối Nhi, cám ơn em đã hiểu cho chị!
Cuộc đời của tôi do anh ta cướp mất, còn cuộc đời của anh ta cũng được an bài để cho tôi cướp đi!
Đến lúc đó, cái tôi mang đi cũng không phải chỉ có mình tôi, mà còn cả anh, cả Bối Nhi mà tôi yêu thương nhất!
Sự oán hận trong vườn hoa này ngày càng đến gần, tôi không còn lựa chọn nào khác! Chỉ có thể giẫm lên quỹ đạo của số mệnh, viết ra những bản bi ca hết đời này đến đời khác…
Kẻ chờ đợi cô đơn
Một buổi chiều rực rỡ bởi ánh mặt trời.
Tôi tha đủ thứ túi to túi nhỏ đồ đạc mang về nhà.
“Đây là thư của nhà ông!”, đi đến cổng, tôi nhìn thất một người đưa thư dừng trước cổng nhà họ Hạ.
“Vâng, cám ơn!”, chú Minh ngây người nhìn vào phong bì thư, rồi lập tức mỉm cười đón lấy nó, bỏ vào túi phía sau.
“Ai dà, là người không tim không phổi!”, nói xong, tôi liền chắp tay ra sau lưng, bước đi rất hồn nhiên như trẻ con.
Thế nhưng, vừa bước ra khỏi cổng nhà họ Hạ, nước mắt tôi đột nhiên tuôn rơi.
Năm đó, con thuyền chất đầy không khí vui mừng đã cập bến phía bên kia bờ Đại Tây Dương.
Đừng cho rằng tôi là một đứa trẻ không có con ngươi, thực ra cái gì tôi cũng biết. Có một số chuyện, có làm thế nào cũng không thể giấu kín được! Cũng giống như mẹ của tôi, một lòng hi vọng có thể dùng đôi bàn tay gầy guộc để xua đuổi bóng đen ám ảnh trên bầu trời, giúp cho tôi có thể sống cuộc đời vô lo vô nghĩ. Thế nhưng những vết thương trong tim, những nỗi đau trong tim của bà tôi đã sớm nhìn thấu… Chỉ có điều tôi không bao giờ nói ra mà thôi.
Đi đến bên cây ngô đồng, tôi liền dừng lại, từ từ dựa vào gốc cây, nhẹ nhàng vuốt ve những cành cây chĩa ra ven đường.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn chăm chăm vào vòm cây ngô đồng. Trong khoảnh khắc ấy có hai luồng hơi ấm thoáng qua mặt tôi.
Mẹ đã dùng cả cuộc đời đau khổ và cô độc của mình để ngăn chặn những con sóng lớn trong cuộc đời cho tôi. Còn tôi, đã làm được gì để xoa dịu trái tim đau thương của mẹ?
Không gì cả!
Trái tim của mẹ tôi đã chết trong cái âm mưu ấy! Trong âm mưu của mười bảy năm trước.
Tối đến, bên ngoài cửa sổ, khoảng không gian vắng lặng. Ánh trăng trong veo và những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời khiến cho bầu trời trở nên lộng lẫy. Tôi ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn những vì sao lấp lánh kia. Trên trời có biết bao nhiêu là vì tinh tú, rốt cuộc đâu mới là ngôi sao sáng dẫn đường chỉ lối cho tôi? Ông trời ơi, xin hãy chỉ đường cho con bước tiếp!
“Reng… reng…”, đột nhiên, một hồi chuông điện thoại vang lên khiến cho tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng. “A… lô…”, tôi cảm thấy nghẹn ứ trong cổ họng, phải cố gắng lắm mới nói lên lời!
“A lô, là anh, Lạc Lạc đây!”, giọng nói của anh đã trở lại bình lặng như thường ngày, không hề có chút tình cảm nào trong đó.
“Vâng, anh tìm em có việc gì không?”, tôi nắm chắc cái điện thoại trong tay. Không hiểu tại sao mỗi lần ở trước mặt anh ấy là trái tim tôi lại trở nên nặng nề.
“Này, An Thanh Đằng, em thật biết làm người khác tổn thương đấy!”, đêm nay, mọi vật dường như chìm sâu vào cô đơn, vang vọng bên tai tôi chỉ có tiếng cười đau khổ của anh, “ Lẽ nào không có việc gì thì không thể gọi cho em hay sao?”
“Ơ, không phải! Không phải như vậy…”
Lúc này đây, dường như tôi lại nhìn thấy đôi hàng mi đau khổ của anh. Trái tim tôi đau đớn, đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt! Mỗi làn mây, mỗi giọt sương trong đôi mắt anh đều khiến cho tôi cảm thấy tê liệt.
“Thật sự không phải vậy đâu! Chỉ là… vừa nghe thấy giọng anh, trong lòng em lại cảm thấy rối bời, đầu óc em không còn được minh mẫn nên đã nói linh tinh đấy mà!”, nói đến đây, tôi cảm thấy nước mắt như lại trào ra nơi khóe mi.
“Ha… ha…”, yên lặng một hồi lâu, đầu giây bên kia vang lên tiếng cười vui sướng, “ Hiểu rồi, là em căng thẳng vì anh đấy!”
“Hả?”, tôi hơi ngạc nhiên, cuối cùng trái tim thấp thỏm của tôi cũng cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.
Ánh trăng trong veo