Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.

Anh ta tóm chặt lấy tay tôi, đưa thìa cơm trên tay tôi vào miệng. Điều này làm tôi vô cùng ngạc nhiên, nhưng càng ngạc nhiên hơn là Y Tùng Lạc cứ ngậm chặt lấy cái thìa không chịu nhả ra, còn bàn tay lại nắm chặt lấy cái tay cầm thìa của tôi, và còn nháy mắt cười nữa chứ.
“Thả, thả em ra!”, tôi nhíu mày, dùng ánh mắt cầu xin nhìn anh. Cuối cùng, Y Tùng Lạc mỉm cười, thả tay tôi ra.
“Oa… cơm cà ri thơm quá!”, nhai miếng cơm trong miệng, anh nhìn lên bầu trời xanh ngắt, “ Khiến cho anh có cảm giác như đang ở trong tình yêu đầu…”
“Đúng vậy, quả là rất thơm! Ngay cả tôi ở đây cũng ngửi thấy mùi thơm!”, đột nhiên, một giọng nói sắc nhọn vang lên từ phía sau chúng tôi.
Tôi quay đầu lại nhìn, thấy một lớn một nhỏ đang ngồi đối diện với chúng tôi, bọn họ… không phải ai khác, chính là Hạ Thất Lăng và Bối Nhi.
Hạ Thất Lăng đang ngồi uống nước ở hai cái xà ngang trên sân bóng rổ gần đó, còn Bối Nhi đang ngồi trên lan can sắt xung quanh, ngây thơ mỉm cười với tôi.
Trời đất ơi, sao bọn họ lại xuất hiện ở đây cơ chứ? Chẳng nhẽ mọi việc vừa nãy họ đều nhìn thấy cả rồi?
“Chị Đằng…”, tôi còn đang ngây ngô không biết phải làm sao thì Bối Nhi đã chạy đến bên cạnh tôi, đương nhiên, phía sau còn có Hạ Thất Lăng đi theo.
Bối Nhi vừa chạy lại đã tóm lấy vạt áo đồng phục của tôi mà cười, nụ cười ngây thơ. Còn Hạ Thất Lăng thì mặt mày sa sầm, đôi mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào tôi. Nếu như ánh mắt có thể giết chết người thì tôi đã sớm đến âm tào địa phủ ngồi chờ đến lượt rồi!
Chỉ có Y Tùng Lạc là rất thản nhiên. Anh ta nhếch môi mỉm cười rồi nắm lấy tay tôi nói: “Thanh Đằng, chúng ta đi thôi!”
Tôi vùng vằng thoát khỏi bàn tay anh nhưng không được, Y Tùng Lạc đã lôi tôi đi…
“An… Thanh… Đằng!”, Hạ Thất Lăng gọi giật, giọng nói rất dửng dưng, không hề có chút giận dữ hay oán hận nào. Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy thần sắc của Hạ Thất Lăng rất tĩnh lặng, cốc nước trong tay hơi nghiêng, nước từ bên trong chảy tí tách ra ngoài, nhỏ giọt lên đôi giày mới tinh của anh ta. Nước cam chảy đầy trên quần, trên giày của Hạ Thất Lăng.
Cái tên này, ai lại đi đổ hết cả nước cam lên giày của mình thế kia?
“An Thanh Đằng, cô qua đây cho tôi!”, giọng nói rất lạnh nhạt, thế nhưng chỉ có tôi mới biết đó chính là biểu hiện có sức sát thương mạnh nhất của anh ta, “Lau sạch giày cho tôi!”
Tôi biết mà, mọi sự đều đã được anh ta sắp đặt sẵn.
“Em còn do dự cái gì? Đi theo anh!”, Y Tùng Lạc bắt đầu kéo tôi đi.
“Nếu không nghe lời tôi, hậu quả ra sao tự cô biết rất rõ!”, Hạ Thất Lăng nhìn chằm chằm vào tôi, nhếch môi khinh bỉ. Mặt mày lạnh băng, anh ta ném xuống đất một cái khăn tay, khinh bỉ ra lệnh: “Lau sạch giày cho tôi!”
Như anh đã nói, tôi biết rõ hậu quả sẽ ra sao nếu như tôi bỏ đi cùng với Y Tùng Lạc. Nói một cách khác, anh ta sẽ đem chuyện đau khổ nhất của tôi xảy ra mười năm trước tuyên bố cho mọi người cùng biết. Anh ta đã dùng chiêu này để uy hiếp tôi suốt mười năm nay. Vì vậy, tôi cố gắng hết sức rút tay ra khỏi tay của Y Tùng Lạc, đi về phía Hạ Thất Lăng, nhặt chiếc khăn tay lên, quỳ xuống dưới chân anh ta và lau sạch những vết bẩn trên đôi giày ấy như anh ta yêu cầu… Đây chính là số mệnh của tôi. Kiếp này tôi được sinh ra là để cho anh ta thỏa thích chà đạp.
Không biết đã mất bao lâu cuối cùng tôi cũng lau xong đôi giày cho anh ta. Mặc dù không thể sạch sẽ như trước được nhưng thế này đã là ổn lắm rồi, đôi giày màu trắng chỉ còn sót lại những đốm nho nhỏ màu cam, những vệt nước cam đổ lên quần cũng mờ dần, không còn nhận ra dấu vết nữa.
Lau xong, tôi đưa trả anh ta chiếc khăn tay, thế nhưng… anh ta cầm lấy rồi lại lập tức vứt xuống đất, sau đó lạnh lùng nói: “Mang nó về giặt sạch cho tôi!”
Tôi đã mang tất cả sự tự tôn của mình, tất cả những gì mà tôi có ra cho anh ta chà đạp, anh ta còn muốn gì nữa đây? Mặc dù nghĩ như vậy nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn nhặt chiếc khăn lên.
“Á!”, khi bàn tay tôi vừa chạm vào chiếc khăn tay thì cơn đau ập đến từ trên mu bàn tay, thân xác nhỏ bé của tôi đã bị chìm vào trong cái bóng vừa mới ập đến kia.
Đó là đôi giày màu trắng, đôi giày màu trắng ấy đang tàn nhẫn giẫm lên bàn tay tôi.
Tôi ngước đôi mắt đau đớn của mình lên, trước mắt tôi là khuôn mặt lạnh tanh vô tình… Ánh nắng ấm áp chiếu qua những tán lá xanh, óng ánh nhảy nhót trên cành, dịu dàng đến vậy, tươi đẹp đến vậy… Nhưng trái tim tôi, đang từ từ băng giá.
Tôi thích một Hạ Thất Lăng đeo MP3 vào tai tôi để tôi không nghe thấy tiếng anh ta hôn người khác, thích một Hạ Thất Lăng cọ cọ vào mũi tôi và thân mật gọi tôi “Đằng Nhi”, tôi thích một Hạ Thất Lăng ôm chặt tôi trong lòng để cho tôi thỏa thích khóc lóc… Tại sao, một Hạ Thất Lăng đơn thuần, trong sáng như thiên thần mà chỉ chớp mắt thôi tôi đã không thể nắm bắt được nữa…
Anh ta nắm lấy bàn tay đã bị anh ta giẫm đến tím bầm, chảy máu, hung dữ nói: “An Thanh Đằng! Cô nghe cho rõ đây: đôi bàn tay này của cô là để hầu hạ bổn thiếu gia tôi đây! Nếu cô mà còn dám vượt quá quyền hạn này với một thằng đàn ông khác, vậy thì, tôi sẽ cho đôi bàn t


XtGem Forum catalog