Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1600 lượt.

nh sẽ chạy đến với một người đàn ông khác!”, Hạ Thất Lăng áp sát khuôn mặt và nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ tôi.
Anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ hay là… đã biết được điều gì rồi? Hừ, anh ta vẫn như vậy, thông minh đến đáng sợ, vượt quá cả sự tưởng tượng của tôi, chỉ cần một ngọn cỏ nhỏ bé trong thế giới của tôi khẽ lay động cũng không thể lọt qua mắt anh ta.
Tôi cúi đầu, lạnh lùng nói: “ Thất Thất, anh hãy để cho tôi đi! Anh thừa biết là những việc tôi muốn làm xưa nay không ai có thể ngăn cản được, bao gồm cả anh!”
Toàn thân Hạ Thất Lăng như run lên, khuôn mặt anh không còn nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ tôi nữa, vòng tay anh cũng từ từ buông thõng. Hạ Thất Lăng ngồi phịch xuống giường, im lặng.
Mặc bộ quần áo ngủ rộng thùng thình, Hạ Thất Lăng ngồi thừ trên giường, chẳng khác gì đứa trẻ không có được thứ mà nó muốn.
“Thất Thất…”, nhìn thấy bộ dạng đau đớn của anh, trái tim tôi như bị vò nát, không sao có thể bước chân ra khỏi căn phòng này được.
“An Thanh Đằng!”, đột nhiên, Hạ Thất Lăng ngẩng đầu nhìn tôi mỉm cười, sau đó lấy tay chỉ vào mặt tôi ra lệnh: “ Hôn tôi đi!”
“Hả”, tôi mở to mắt, ngồi ngây người không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hừ, từ nhỏ tới lớn cô chưa bao giờ chủ động hôn tôi cả!”, Hạ Thất Lăng nhướn mày, bất mãn trợn mắt nhìn tôi, mang theo cả sự kiêu ngạo và tùy tiện trong ánh mắt ấy.
“Đây… tôi…”, trời ơi, tôi như nghẹn họng, không biết thần kinh của tên này hôm nay làm sao nữa?
“Hôm nay tôi cho cô cơ hội lập công chuộc tôi! Nào, giờ thì chu cái miệng ra, nhào đến đi! Tôi sẽ không phản kháng đâu!”
Trời ơi, anh ta nói vậy có khác nào bảo tôi là đám sài lang! Anh ta còn tự xem mình như miếng mồi ngon nữa chứ! Cái trò đùa vô vị này đúng là của mấy kẻ công tử nhà giàu rỗi việc!
“Anh đừng đòi hỏi vô lí như vậy nữa! Tôi ra ngoài trước đây!”, nói xong tôi liền quay người bỏ đi.
“Cô chỉ tốt với anh ta, chỉ nghe lời anh ta! Anh ta khiến cô rơi vào vực thẳm cô cũng không chần chừ! Còn tôi, chỉ có một yêu cầu nho nhỏ cô cũng cho là quá đáng!”
“Tôi… thôi không nói nữa! Tóm lại, tất cả mọi thứ đều không như anh nghĩ đâu!”, nói xong, tôi cúi đầu nhìn xuống điện thoại, đã tám giờ bốn mươi phút rồi! ( mình chen ngang chút: Không phải mình gõ sai giờ đâu, nhìn đi nhìn lại, sách nó vẫn ghi là tám giờ bốn mươi phút???)
Tôi không thèm để ý đến Hạ Thất Lăng, đi thẳng ra khỏi phòng, thay quần áo, đeo cặp lên vai và ra khỏi nhà.
Tôi có linh cảm rằng hôm nay tôi sẽ biết được những chuyện mà tôi muốn biết. Giác quan thứ sáu của phụ nữ thường rất nhạy bén mà. Chỉ có điều không biết lần này tôi có thể mở ra bao nhiêu phần trăn chân tướng sự thật bị giấu dưới móng vuốt của Hạ Thất Lăng mà thôi. Bao nhiêu năm nay, Hạ Thất Lăng kín như bưng đối với tất cả những kí ức của tôi, như vậy cũng đủ thấy vai trò của anh ta trong cuộc đời tôi là lớn đến mức nào.
Khi đến quảng trường Minh Châu, tôi đã chậm mất hai mươi phút. Lúc tôi chạy tới bên cạnh Y Tùng Lạc, anh ấy đã ở đó từ lâu rồi. Anh quàng một chiếc khăm màu xanh lá cây, đứng bên cạnh bể nước vẫy tay với tôi, trông anh giống như một ngọn cỏ mềm mại trong sóng nước.
“Em đến muộn đấy nhé!”, anh nhìn tôi, mặt không chút biểu cảm, “Nhưng mà, anh không trách em đâu!”
“Hả? Vâng, cám ơn anh!”,tôi cúi đầu, bẻ khục trên những ngón tay.
“Em có biết lần này anh sẽ dẫn em đi đâu không?”, anh đút tay vào túi, mắt nhìn chăm chú vào chiếc vòi phun nước hỏi.
Đi đâu? Có lẽ là đi đến nơi chôn vùi kí ức của tôi, mà chỉ có duy nhất một nơi như vậy. “ Em… không biết!”, ngây ra một hồi lâu tôi đành trả lời thực.
“Không phải là em không biết, mà là em không muốn nói đấy thôi! An Thanh Đằng, em hay thu ánh hào quang của mình lại quá đấy! Từ nhỏ đến lớn, điều mà em làm nhiều nhất là đó là “giấu nghề”. Y Tùng Lạc nâng cằm tôi lên, lạnh lùng nói.
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, sau đó nhìn anh mỉm cười, nụ cười vô cùng rạng rỡ. Đó là nụ cười rạng rỡ hiếm thấy trên môi tôi bấy lâu nay.
“Em cười trông thật xinh, trong sáng và hồn nhiên như trẻ con vậy! Thật không hiểu vì sao em lúc nào cũng dùng thái độ thờ ơ để đối diện với thế giới này?”
Tôi ngoảnh đầu lại, một giọt nước mắt to như hạt đậu lăn trên má: “Anh không biết sao, sự hồn nhiên ngây thơ của em chẳng còn sót lại là bao, nó đã sắp bị cái thế giới này hủy diệt mất rồi…”
“Anh không cho phép điều đó xảy ra! Thanh Đằng, anh nói cho em biết, anh mới đúng là thiên thần bảo vệ của em, cho dù là trong quá khứ hay hiện tại. Việc duy nhất mà em phải làm đó là toàn tâm toàn ý gi­ao trái tim mình cho anh!”
“Lạc Lạc, em không xứng, thật sự không xứng!”, nhìn vẻ mặt cương quyết của anh, bất giác tôi lại thấy đôi mắt mình nhạt nhòa.
“Có xứng hay không do anh quyết định! Không liên quan đến em!”, anh đưa mắt nhìn ra xa, vẻ mặt bình thản. Nhưng trong đôi mắt màu hổ phách kia tôi lại thấy một vùng tuyết phủ trắng xóa, “Được rồi, giờ anh dẫn em đến một nơi em nên đến, anh biết là em đã đoán ra: trường tiểu học Hoa Điền”
Không đợi tôi kịp phản ứng gì, anh đã kéo tay tôi chen lên xe buýt.
Trở lại


Lamborghini Huracán LP 610-4 t