Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

mảnh đất vấn vương hoa cỏ ấy, trường tiểu học Hoa Điền, tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng tâm trạng của mình vô cùng bình thản, hoàn toàn không có cảm giác bất an như lần trước, không giống như cảm giác lo sợ khi phải đặt chân vào vùng đất dữ.
“Tôi biết thế nào cô cũng quay lại tìm chúng tôi!”, bà lão hôm trước nói. Bà cụ đang ngồi trên ghế trong phòng nghỉ, thần sắc tĩnh lặng, hiền hòa.
“Vâng, nhưng sao bà lại biết?”, tôi nhẹ nhàng hỏi.
“Bởi vì, tôi là người vô cùng hiểu cô!”, bà cụ nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười ấy khiến cho người khác không thể hoài nghi bà là một bà cụ hiền từ nhất trên đời.
“Bà… bà hiểu về cháu sao? Đã từng…?”, đôi bàn tay trong bóng tối như đã dẫn tôi đến bên cạnh bà cụ, hơn nữa dường như có ai đó nói với tôi rằng bà cụ là người nắm được những kí ức đã mất của tôi. Những mảnh vỡ của thời gi­an phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những viên ngọc lưu li, san sát nối đuôi nhau trong đôi mắt sâu thẳm của bà cụ.
“Ừ”, bà cụ gật đầu, nụ cười vẫn hiền hòa như vậy.
“Vậy…”, tôi muốn mở miệng nói một điều gì đó nhưng lại thôi.
“Cô muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi! Hôm nay tôi sẽ cho cô biết những chuyện cô cần phải biết!”, khuôn mặt bà ánh lên sự ấm áp, điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi nên đương nhiên nó khiến tôi cảm thấy có chút bối rối.
Nhưng chỉ một lát sau, tôi đã ngẩng đầu lên, cái gì phải đối mặt cuối cùng vẫn sẽ phải đối mặt, không thể nào trốn tránh mãi được: “Cháu muốn biết, trước kia cháu là một kẻ vô cùng độc ác sao?”
“Không phải!”, bà cụ mỉm cười, dứt khoát trả lời.
“Ơ?”, con ngươi của tôi mở to hết cỡ.
“Cô rất lặng lẽ, rất hiền lành! Cô đã giải thoát cô gái giống như người nhái kia ra khỏi nhà kho tối tăm, cô thường xuyên giúp một bà lao công sức yếu xách nước, dọn dẹp. Cô kính trọng và yêu mến thầy hiệu trưởng… Nhưng…”, bà cụ dừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói: “Có một hôm, cô như phát điên, đập phá lung tung ở trên hành lang, những người chạy đến ngăn cô lại đều bị cô làm bị thương. Cô gái người nhái kia bị cô đá lăn xuống cầu thang, bà cụ lao công bị đẩy ngã vào thùng rác, còn thầy hiệu trưởng thì bị cô dùng dao cắt đứt đốt ngón tay! Nói đến đây tôi tin là cô đã nhận ra những người tôi nói đến là ai rồi!”
Tôi biết, đương nhiên là tôi biết! Bọn họ chính là cô gái người nhái, thấy hiệu trưởng và còn cả… bà cụ đang ngồi trước mặt tôi đây! “Chính bởi vì trước đây tôi đã từng hại mọi người, thế nên mọi người định báo thù tôi ư?”
“Không năm đó cô không có lỗi, một người hoàn toàn không có lỗi! Chuyện lần trước chỉ là một bất trắc có thiện chí mà thôi!”
“Bất trắc có thiện chí?”, một nỗi kinh hoàng, một sự khủng bố về tinh thần mà bà cụ chỉ coi đó như một “bất trắc có thiện chí” hay sao?
“Không sai! Điều này, anh rất xin lỗi!”, Y Tùng Lạc đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng, anh nhìn tôi và nói: “Chuyện lần trước là do anh một tay sắp đặt cả!”
“Cái gì?”, lúc này, đầu óc tôi vô cùng rối bời, không sao thoát ra khỏi cái mớ bòng bong ấy.
“Bởi vì anh nghĩ rằng có thể khiến em nhớ lại trước kia, nhớ lại anh! Anh luôn luôn kiêu ngạo, luôn tự tin… Thế nhưng anh sai rồi! Anh đã thua, thua triệt để, em đã hoàn toàn xóa bỏ tất cả những gì thuộc về anh trong cuộc đời em!”, Y Tùng Lạc nắm chặt lấy vai tôi, vừa nói vừa lắc mạnh người tôi.
“Em… em không biết… những điều mà anh nói em hoàn toàn không biết!”, tôi ngoảnh đầu lại, hỏi bà cụ đang lặng lẽ ngồi trên ghế: “Bà có chắc cháu chính là người mà bà kể trong câu chuyện kia không? Tại sao những điều mà hai người nói cháu không hề có chút ấn tượng nào? Còn cả Lạc Lạc nữa, trước đây cháu đã từng quen anh ấy sao?”
“Ừ”, bà cụ cười lặng lẽ, gật đầu dứt khoát, “Cậu ta chính là người muốn chờ đợi cô suốt cuộc đời!”
“Hơ?”, tôi mở to mắt, nhìn chăm chăm vào người đang đứng bên cạnh tôi, rồi lại đưa mắt nhìn sang “chiếc chìa khóa” mở ra cánh cửa kí ức đã mất của tôi.
“Thế nhưng bỗng đến một ngày, cô đột nhiên từ bỏ tất cả những người cô yêu và yêu cô. Không chỉ như vậy, cô còn phản bội lại niềm tin đẹp nhất, thuần khiết nhất trong cuộc đời. Cô và Lạc Lạc, kể từ đó, trở thành hai người xa lạ. Ngay cả cái ngày mà cậu ấy rời khỏi Trung Quốc đến sống ở Pháp, cô cũng không chịu đến gặp mặt cậu ấy. Ngày thứ hai sau khi Lạc Lạc dời khỏi đây, một người đàn ông lưng gù nhà họ Hạ đã đến đây giúp cô giải quyết thủ tục chuyển trường!”
Người đàn ông lưng gù? Lẽ nào là chú Minh? Nhất định là chú ấy rồi! Trong tất cả những người giúp việc nhà họ Hạ chỉ có mỗi chú Minh lưng bị gù mà thôi!
Câu chuyện mà bà cụ vừa kể hoang đường như một câu đố, có lẽ tiểu thuyết mới là nơi thích hợp nhất cho câu đố này, thế nhưng nó lại xảy ra, vô cùng chân thực trước mặt tôi! Điều này khiến cho tôi cảm thấy vô cùng bối rối! Tôi chợt rùng mình, ngồi bệt xuống nền đất.
“Tại sao? Tại sao lại như vậy?”, tôi ôm chặt lấy đầu mình, cố gắng đào bới phần kí ức đã bị chôn chặt đâu đó trong đầu, thế nhưng không chút kết quả. “Tại sao? Tại sao tôi lại phát điên như bị ma nhập như vậy?”
“Không biết! Về nguyên nhân vì sao cô lại thay


Ring ring