Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Tạ Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

với thầy. Điểm khác biệt duy nhất là ông ấy có nốt ruồi ở mép bên phải! Hơn nữa, hơn mười năm trước, ông ấy đã từng đến trường Hoa Điền dậy thay! Mà lúc ấy lớp ông ấy dậy thay lại chính là lớp chúng ta!”
Anh em song sinh, thầy hiệu trưởng có anh em song sinh sao? Tại sao… Y Tùng Lạc vừa nhắc đến những chữ này là tôi lại có cảm giác như muốn bỏ chạy? Hơn nữa, những câu chữ này chẳng khác nào lời nguyền rủa khiến cho lồng ngực tôi như co thắt lại, khiến tôi như thở không ra hơi…
“Em sao thế? Sắc mặt khó coi quá!”, Y Tùng Lạc ôm chặt lấy tôi, lo lắng hỏi.
Tôi ôm chặt lấy ngực của anh, mỉm cười với anh: “Không, không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi tức ngực, một lát nữa sẽ khỏi!”
Y Tùng Lạc từ từ thả tôi ra, nhẹ nhàng bước lên trước tôi: “Thực ra còn một người nữa, ông ta rất đáng nghi! Đó chính là người mười năm trước đã dẫn em đi khỏi trường Hoa Điền, chú Minh lưng gù”.
“Chú Minh?”, tôi mở to mắt, ngây thơ nhìn anh, “Không sai, ông ấy quả thực là một người có rất nhiều bí mật! Nhưng trên khuôn mặt ông ấy hoàn toàn không có nốt ruồi, không có cái nốt ruồi ám ảnh trong đầu em!”
“Có! Mười năm trước có!”, Đột nhiên Y Tùng Lạc ngoảnh đầu lại, khẳng định chắc nịch. Bên dưới mái tóc vàng là một khuôn mặt nghiêm nghị: “Hơn nữa, cái nốt ruồi ấy lại nằm đúng bên mép phải!”
“Điều này…”, mọi thứ trước mắt tôi tự nhiên tối sầm lại, suýt chút nữa tôi đã ngã nhào ra đất, vôi vàng bám vào cành cây bên đường, cố gắng chống đỡ cơ thể mình.
“Thanh Đằng, em có thể nói cho anh biết rốt cuộc em sợ hãi người đàn ông có nốt ruồi bên mép trái hay mép phải không? Nhìn vào anh, trả lời thật đi!”
“Em… em không biết!”
“Đừng sợ, giờ đã là lúc em cần phải biết sự thật rôi, nhất định phải dũng cảm đối mặt!”, anh đưa tay ra lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, “Cho dù bức màn vén lên có bao nhiêu máu tanh, bao nhiêu xấu xa… anh cũng sẽ mãi mãi ở bên em!”
“Hu… hu…”, tôi ôm chặt lấy cổ anh, gục mặt trên vai anh khóc nức nở.
Thực ra, tôi đã biết mình sợ hãi người đàn ông có nốt ruồi ở bên mép phải! Chỉ có điều trước nay tôi không dám đối diện với điều đó, tôi sợ sau khi biết được chân tướng sự việc, sẽ không còn có thể gục mặt trên vai anh mà khóc được nữa, không bao giờ có thể cười thật tươi trước mặt anh, không bao giờ có thể đối diện với đôi bờ mi chứa chan tình cảm của anh nữa.
Người đàn ông lưng gù nham hiểm ở nhà họ Hạ ấy cuối cùng đã làm những chuyện xấu xa gì với nhà họ An chúng tôi? Tôi sẽ phải tính sổ với ông ta cho rõ ràng!






Lời kể của Hạ Thất Lăng
“Đằng Nhi…”, một lát sau, tôi dần dần lấy lại được bình tĩnh, trái tim tôi đau nhói. Tôi nhẹ nhàng đi đến bên cô ấy, ôm chặt cô ấy vào lòng.
Nhưng cô ấy lại giận dữ đẩy tôi ra rồi ngồi xê ra một chỗ cách tôi rất xa, “Xin anh, hãy tránh xa tôi ra, hãy để tôi chơi một mình, mãi mãi chơi một mình! Cho dù tôi có rơi nước mắt, cũng cứ để tôi một mình… Tôi bắt buộc phải học cách từ bỏ việc ngưỡng mộ anh, bắt buộc phải thay đổi thói quen dựa dẫm vào anh, bắt buộc phải học cách yêu quý thiên đường của một con người!”
“Đằng Nhi…”
( Đoạn cuối của chương 11 đó các bạn ạ!)
“Ây da, chỉ nói chuyện với tôi thôi mà, làm gì mà cậu nóng thế?”, tôi mỉm cười với cậu ta, bàn chân di di ngọn cỏ non dưới đất, từ từ đi đến trước mặt cậu ta.
Khi còn cách cậu ta khoảng hai bước chân, tôi ngẩng cao đầu, lạnh lùng nói: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có lại gần An Thanh Đằng nữa!”
“Hừ! Dựa vào đâu?”, cậu ta mỉm cười thách thức, “Cô ấy ở bên cạnh cậu đã nhận được những gì? Cậu chỉ khiến cho đôi mắt sáng ngời của cô ấy ngày càng trở nên ảm đạm!”
“Cậu hoàn toàn không hiểu cô ấy! Trong suốt mười năm, cô ấy trưởng thành, cô ấy không còn là một An Thanh Đằng hồn nhiên ngây thơ như xưa nữa! Ngay cả tôi đây cũng không thể nào tìm thấy đường vào trái tim cô ấy…”
Cậu ta chẳng thèm để ý đến lời nói của tôi, thờ ơ nói: “Tôi đã bỏ rơi cô ấy suốt mười năm, lần này nhất định tôi sẽ không bỏ rơi cô ấy nữa, không để cô ấy phải đơn độc nữa!”
“Cậu bớt tưởng tượng đi! Cô ấy hoàn toàn không cần đến cậu! Cô ấy đã có tôi, thế là đủ lắm rồi!”, tôi nhìn cậu ta, lên tiếng châm chọc.
“Này, cậu có biết không?”, cậu ta mỉm cười nhìn phía xa, dường như đang tự mình chìm vào giấc mộng: “Hôm trước tôi đã nếm thử môi cô ấy, vẫn như vậy, không hề thay đổi!”
“Cái gì! Cậu dám…”
Môi cậu ta nở một nụ cười, một nụ cười khiến cho tôi cảm thấy buồn nôn: “Đôi môi cô ấy, vẫn mềm mại và ngọt ngào như vậy, vẫn khiến cho tôi… đắm say như vậy!”
Nghe đến đây, bàn tay tôi đã nắm chặt lại thành nắm đấm tự lúc nào.
“Y Tùng Lạc, mày là thằng tồi! Dám làm nhục cô ấy à!”
“Bốp”, nắm đấm của tôi giáng thẳng vào mặt Y Tùng Lạc.
Cậu ta không kịp phản ứng lại, ngã nhoài ra đất. Cậu ta ngoảnh đầu lại trợn mắt nhìn tôi, trên khóe môi xuất hiện một vệt máu tươi.
Lau sạch vệt máu tươi, cậu ta liền bò dậy, lao như điên về phía tôi.
Ai chẳng biết sức mạnh của hai hot­boy trường Yên Đằng ghê gớm đến mức nà