Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.
ao? Sao tỉnh nhanh thế?”, anh đứng ngây ra, hình như bị tiếng gọi của tôi làm cho giật mình.
“Muộn thế này rồi, anh còn định đi đâu? Anh định bỏ em lại đây một mình để đi đúng không?”
“Không phải! Chỉ là anh không ngủ được nên định ra ngoài đi dạo một chút thôi!”
“Đi dạo có cần phải ăn mặc đẹp thế kia không?”
“Anh thích thế!”
“Này, anh đừng đi, cho em đi với!”, nói xong, tôi vội vàng xỏ giày, mặc áo khoác vào.
Hình như đúng là ra ngoài đi dạo! Cả buổi tối anh chỉ đút tay vào túi, lang thang trên đường. Đi dạo thì cần gì phải ăn mặc đẹp thế kia, nửa đêm rồi còn ai thèm nhìn nữa chứ?
Đột nhiên, anh dừng lại bên một câu lạc bộ tên là “Đêm ấm cúng”. Tấm biển đề tên câu lạc bộ nhấp nháy đèn, tỏa ra thứ ánh sáng bắt mắt. Đột nhiên, tất cả dường như đã rõ ràng, trong cái quang cảnh mê hồn này, tôi trở nên dư thừa, thực sự dư thừa.
“Em có muốn vào trong với anh không?”, anh quay người lại nhìn tôi.
Tôi mỉm cười đáp: “Không cần đâu, anh vào đi! Em sẽ ở bên ngoài ngoan ngoãn chờ anh, sẽ không chạy lung tung!”, nói xong, tôi liền ngồi xuống bậc thềm của câu lạc bộ. Đây là một thành phố không có ngày đêm. Trên đường phố, người qua người lại tấp nập, ai nấy đều đi có đôi có cặp, sát vai bên nhau. Tôi ngồi lặng lẽ bên ngoài cửa câu lạc bộ, lắng nghe tiếng bước chân anh đang biến mất dần. Trong giây phút ấy, hai hàng nước mắt lướt qua gò má, rơi xuống mặt đất lạnh giá. Thất Thất của tôi, sau sáu ngày đi bên cạnh tôi lại lần nữa bỏ lại tôi rồi. Có lẽ lần đi chơi này, không phải là anh ấy làm khổ tôi, mà là tôi làm khổ anh ấy! Những cô gái trong đó có thể tạo cho anh những niềm vui vô tận, những ấm áp tột cùng, còn tôi… chỉ có thể khiến cho anh càng cảm thấy cô đơn…
Đêm… càng ngày càng khuya, sương… càng ngày càng dày, cánh cửa đằng sau lưng tôi người ra người vào không ngớt, nhưng vẫn không thấy sự xuất hiện của anh. Tôi ôm chặt đầu gối mà vẫn cảm thấy lạnh như trước.
“Em gái à, sao lại ở đây một mình thế?”, một đám người cưỡi mô tô xuất hiện trước mặt tôi, trong không khí lúc ấy nồng nặc mùi rượu và mùi xăng xe. Nhìn bộ dạng chắc là dân đua xe nửa đêm ra ngoài làm càn, tên nào tên nấy mặt mày bặm trợn, chẳng khác gì du côn.
“Con bé này nhìn cũng khá đấy!”, tên thủ lĩnh tay cầm chai rượu tu ực một ngụm, mắt nhìn tôi ngấu nghiếm, há miềng cười ha hả để lộ hàm răng đen sì kinh tởm, “Ở đây lạnh lắm, để anh sưởi ấm cho em nhé!”
Tiếng cười ghê tởm của đám người ấy vang lên khiến cho tôi toát mồ hôi lạnh.
Chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này nên tôi vô cùng hoảng loạn, hai tay chống xuống nền đất, không ngừng lê mông lùi ra xa bọn họ.
“Ha ha, đại ca, anh làm con bé sợ rồi đấy! Anh cần phải nhẹ nhàng một chút mới được!”, nói dứt lời, tràng cười như pháo rang của chúng lại vang lên.
Tên thủ lĩnh có hàm răng đen kia giơ tay lên, ra hiệu cho đám đàn em im lặng rồi nhảy xuống khỏi xe mô tô, từ từ lại gần tôi, nhấc chiếc cằm tôi lên nói: “Xinh đẹp như thế này mà để chết cóng ở đây thì thật đáng tiếc! Đi theo anh nhé cô em!”
“Xin ông hãy bỏ tay ra! Tôi phải ngồi đây đợi Thất Thất của tôi, hãy thả tôi ra!”, tôi bị người đàn ông ấy lôi đi, có vùng vẫn thế nào cũng không thoát ra được.
“Người đàn ông của cô em không cần cô em nữa rồi, tốt nhất cứ ngoan ngoãn đi theo bọn anh đi! Nếu hầu hạ tốt, anh đây sẽ không phụ bạc cô em đâu!”, nói dứt lời, anh ta thổi phù vào mặt tôi, nụ cười dâm đãng hiện ra trên khuôn mặt.
“Lên xe đi!”
“Không! Tôi không lên xe của ông đâu!”, tôi giãy giụa định bỏ chạy, nhưng những móng vuốt của ông ta đã kẹp chặt lấy tôi từ lúc nào không hay.
“Nếu cô em đã ương ngạnh như vậy, thế thì để anh đây bế lên xe vậy!”, anh ta dang cánh ta dơ bẩn ôm chặt lấy eo tôi.
“Á… cứu tôi với!”, bọn họ nhiều người như vậy, ngoài việc kêu gào tôi không biết phải làm sao.
“Tiết kiệm sức lực đi cô em, được đại ca đây để mắt là phúc mấy đời đấy! Ha ha…”, tiếng cười đùa đắc chí của bọn chúng lại vang lên bên tai tôi.
“Cô gái của tao mà mày cũng dám động vào à? Bốp, bốp!”, đột nhiên, chỉ nghe thấy tiếng gió lướt qua. Tên đại ca lúc ấy đang định ôm tôi lên xe đột nhiên ngã lăn ra đất.
“Thất Thất! Cuối cùng anh cũng ra rồi! Ban nãy…”, tôi chạy lại núp phía sau anh, hoảng loạn nói không ra lời, chỉ có nước mắt vẫn thi nhau tuôn rơi.
“Đằng Nhi, không sao rồi, cứ để anh!”, anh nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng lau sạch nước mắt cho tôi.
“Thằng nhãi ranh này là ai? Làm ăn ở khu vực nào đấy?”, tên đại ca kia lồm cồm bò dậy, lấy tay lau vết máu trên mép, quay lại hỏi đám đàn em ở phía sau.
“Chưa từng thấy hắn bao giờ! Chắc là thằng nhãi ranh chui ra từ xó xỉnh nào đó đây mà! Này thằng nhóc kia, đừng tưởng nhuộm tóc màu trắng là có thể ra đây phô trương nha mày! Nói cho mày biết, chúng tao mới là thủ lĩnh khu vực này! Biết điều thì mau quỳ xuống xin lỗi đại ca đi! Nếu không thì mày không còn cái mạng mà về nữa đâu!”, đám côn đồ ở phía sau bắt đầu la hét phô trương.
Hạ Thất Lăng thần sắc ung dung, chỉ mỉm cười: “Không để cho tao về á? Chúng mày có bản lĩnh ấy khôn