Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
của chúng tôi là một huyện nhỏ. Đó không phải là một trạm dừng chân mà chúng tôi đã dự định từ trước, chỉ là đúng lúc đến đó thì Hạ Thất Lăng tỉnh giấc, thế là anh ta liền dắt tôi nhảy xuống xe.
Trời đã tối rồi, chúng tôi tìm một nhà nghỉ nho nhỏ ở trong huyện. Vốn dĩ Hạ Thất Lăng muốn vào nghỉ ngơi trong một khách sạn lớn nhất ở đây, nhưng khi phải đăng kí phòng, bỗng nhiên anh ta thay đổi chủ kiến, mặt mày sa sầm lôi tôi ra khỏi đó.
Chúng tôi vào nghỉ ở một nhà nghỉ cũng khá sạch sẽ, vì chỉ còn lại một phòng nên chúng tôi đành phải ở chung. Nhìn Hạ Thất Lăng yên lặng nằm ngủ bên cạnh tôi thực sự hi vọng đêm bình yên này mãi mãi không qua đi. Nhưng tôi không tránh khỏi chìm vào sự trầm tư. Rốt cuộc Hạ Thất Lăng là người như thế nào? Tại sao sống chung với anh ta bao nhiêu năm nay, tôi vẫn không sao hiểu thấm tâm tư của anh! Không biết là do tôi ngu ngốc hay là do anh ấy biến hóa khôn lường, khó nắm bắt như một câu đố… Cả đêm nay… tôi hoàn toàn mất ngủ!
***
Ngày hôm sau, tôi ngủ tới tận trưa, có thể tỉnh dậy được là nhờ Hạ Thất Lăng. Tôi bò ra khỏi giường, ăn sáng xong, Hạ Thất Lăng nói sẽ dẫn tôi đến một nơi, điệu bộ có vẻ bí mật, hỏi đi đâu, anh ta tuyệt nhiên không nói.
Đi hết những cánh đồng lầy lội, những con đường gồ ghề bao quanh bởi núi cao, chúng tôi đến với một sườn dốc trắng xóa.
“Oa, ở đây đẹp quá! Chỗ này cũng thấy hoa bồ công anh!”, tôi reo lên thích thú, chạy về hướng có những hạt bồ công anh đang phất phơ bay lượn. Lần đầu tiên, tôi chạy nhảy vui vẻ và hào hứng như vậy.
“Oa…”, đắm mình trong ánh mặt trời, tôi xoay tròn như đang múa. Chuyến du lịch này sẽ khắc sâu vào tâm trí tôi… suốt cuộc đời…, “Thất Thất, cám ơn anh đã dẫn em đến một nơi tuyệt đẹp như thế này!”, tôi quay đầu lại, mỉm cười với Hạ Thất Lăng.
“Đừng khách sáo!”, anh nhoẻn miệng cười, “nó đẹp là bởi vì có sự tự do ở nơi đây đang nảy mầm, sinh trưởng… và đang nhảy múa… có đúng không?”
Một hạt giống bồ công anh màu trắng mềm mại rơi vào lòng bàn tay tôi, tôi nâng bàn tay lên và khẽ thổi vào nó, cho nó bay lên và đi tìm một vùng đất phì nhiêu. “À, Thất Thất ơi, anh biết không? Thật sự khó mà tưởng tượng nổi là hôm nay em có thể thoải mái chạy nhảy trên cánh đồng của những hạt giống tự do này. Lần đầu tiên em có thể cảm nhận được, sự tự do trong suốt và dễ vỡ kia lại có thể thực sự chạm tay vào”.
“Quả nhiên, khát vọng trong sâu thẳm trái tim em chính là thứ này, tự do, một sự tự do cách xa em nhất!”, Hạ Thất Lăng đưa mắt nhìn về phía cánh đồng màu trắng rộng lớn, trên khuôn mặt không chút biểu cảm, “Đằng Nhi, em là con hạc giấy trong tay anh, bay cao bay xa như thế nào đều do anh quyết định! Anh có thể chặt đứt sợi dây trói buộc em, nhưng em phải bay lượn ở những nơi anh nhìn thấy, có được không?”, anh nhìn sâu vào mắt tôi, ánh mắt chân thành, giọng nói tha thiết, không hề lạnh lùng như thường ngày. Thế này làm sao tôi có thể nhẫn tâm từ chối anh? Thế nhưng, trái tim tôi trước nay luôn bị trói chặt ở một nơi xa, không ai có thể thay đổi được.
“Trong tay anh có biết bao nhiêu là hạc giấy tuyệt đẹp, em chỉ là một con hạc giấy xấu xí nhất và thấp hèn nhất mà thôi!”, tôi xòe tay ra, lại một lần nữa thổi bay một hạt giống bồ công anh. Chỉ có điều, lần này tôi dùng toàn bộ sức lực để thổi nó bay đi, bay đến một nơi thật xa, thật xa! “Hãy để nó theo gió bay đi, theo gió tan biến, đó chính là một ân huệ lớn nhất đối với một cuộc đời bình thường”.
“Anh không cho phép!”, đột nhiên tôi nghe thấy anh hét lên giận dữ: “Tin anh đi, trên thế giới này, chỉ có anh mới có thể cho em một bầu trời bao la để cho em tự do bay lượn…”
Thất Thất, em cũng rất muốn tin tưởng anh, thật đấy! Thế nhưng, anh lại là một câu đố mà ông trời dùng để mê hoặc con người, một câu đố bí ẩn và khó đoán. Khi đôi tay anh dang rộng, đó chính là bầu trời cao bao la của thế giới này, nhưng cũng có thể là địa ngục trần gian đáng sợ nhất của con người.
“Không, đó không phải thứ em cần!”, tôi lắc đầu, không ngừng lùi lại phía sau, “Giấc mơ của em là đặt chân lên quỹ đạo bay của bồ công anh, tự do chạy nhảy!”
“Nói cho em biết, anh mới là giấc mơ suốt đời của em!”, anh tiến lại gần, nâng cằm tôi lên, kiêu ngạo nói. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy đôi môi anh kề sát vào môi tôi. Trong lúc giẫy giụa, tôi lại nhìn thấy nụ cười đầy tà khí kia: “Sau này em sẽ phát hiện ra anh chính là báu vật của em! Là món báu vật mà em vất vả tìm kiếm suốt đời này!”, nói xong, anh lạnh lùng thả tôi ra.
Cái con người này quả là kiêu ngạo nhất trần đời, cứ làm như mình là nhà tiên tri đại tài ấy! Ý chí của tôi chẳng dễ gì bị đạp đổ như vậy đâu… Thế nhưng tại sao, trái tim tôi lại cảm thấy thật bất an…
Ngày thứ ba, tôi bị Hạ Thất Lăng gọi dậy từ sáng sớm, không hiểu là do có tâm trạng tốt hay đang cao hứng anh ta lại phá lệ dậy sớm dẫn tôi đi khắp nơi. Tôi mang theo giấc mộng dang dở đêm qua, mơ màng đi theo anh, không phân biệt rõ đông tây nam bắc, chỉ biết ngây ngô đi theo người dẫn đường trước mặt mình…
Khi tôi thực sự tỉnh giấc, phát hiện ra mình