Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
oán hận trong lòng tôi lại quá sâu…
“Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?”, tôi nắm lấy vạt áo của Hạ Thất Lăng, tò mò hỏi.
“Đã đến thành phố xinh đẹp này thì đương nhiên phải đi thăm quan phong cảnh rồi!”, anh ghé vào tai tôi thì thầm.
Sau đó, chúng tôi đến một cửa hàng cho thuê xe đạp, thuê hai cái xe đạp và bắt đầu xuất phát. Không khí trong thành phố này thật trong lành. Chúng tôi đạp xe qua rất nhiều con đường, hít thở không khí trong lành, thích thú ngắm nhìn phong cảnh mà không biết mệt.
Có cảm giác như chúng tôi lại trở về với thời thơ ấu, Hạ Thất Lăng đi trước, tôi theo phía sau. Chúng tôi đạp xe đi hóng gió, ngắm nhìn hoa cỏ trên những cánh đồng ruộng mênh mông, người chạy người đuổi, vô cùng vui vẻ… Mỗi lần tôi bị rớt lại phía sau, anh ấy sẽ đứng dưới một gốc cây nào đó đợi tôi nghiến răng xe đạp đuổi theo, nhìn thấy tôi liền mỉm cười, nụ cười chân thành và ngọt ngào. Không biết từ bao giờ anh ấy đã không còn chờ đợi cô bé chạy phía sau và luôn miệng gọi anh… chỉ mải miết chạy, mải miết tiến về phía trước. Bước chân của anh ngày càng nhanh, cái bóng của anh ngày càng xa dần, hương thơm dịu dàng trên người anh ngày một nhạt nhòa… để rồi cuối cùng, ngay cả cái bóng cũng tan biến mất…
Chúng tôi đi qua những con đường rợp bóng cây, đạp xe vòng quanh những cái hồ nhỏ, đi thăm đồng hoa cải rực rỡ… Chẳng khác gì năm xưa, tôi tụt lại phía sau Hạ Thất Lăng, cái bóng của anh ngày càng xa tôi hơn. Anh ấy thả hồn trên con đường ngập tràn ánh nắng mặt trời, khoảng cách ngày càng xa hơn…
“Á, cứu tôi với!”, đầu xe tôi vừa bị lệch sang một bên, cả người cả xe lao xuống một cái ruộng hoang bên đường, “Oái… đau quá hu hu…”
“An Thanh Đằng, sao thế? Sao tôi vừa không để mắt đến là cô đã rớt xuống bùn rồi hả?”, Hạ Thất Lăng vứt xe sang bên đường, nhảy xuống ruộng, “Có sao không? Bị thương ở chỗ nào?”
“Chân… chân tôi đau quá, không biết có bị thương ở trong xương không nữa!”, tôi ôm lấy chân rên rỉ, nước mắt ứa ra lúc nào không hay.
“Đáng đời, ai bảo không chịu cẩn thận gì cả! Để tôi xem nào! Này, đừng có khóc nữa, cô mà khóc sẽ khiến cho tôi lóng ngóng chân tay, đầu óc rối bời…”, Hạ Thất Lăng vừa kiểm tra chân tôi vừa quát tôi.
“Hu… hu…”, hiếm khi nhìn thấy cái kẻ máu lạnh kia luôn chân luôn tay vì người khác, thế nên tôi lại càng khóc to hơn.
“Này cái con a đầu kia, cô khóc đủ chưa hả! Thôi nào, thôi nào…”, thấy quát tôi chẳng có tác dụng gì, Hạ Thất Lăng đành phải rút khăn giấy từ trong túi ra đưa cho tôi rồi vội vàng bế tôi lên trên đường. “Còn đau không? Đáng đời, tôi chọn đông chọn tây thế nào lại rồi lại dẫn cô đi chơi cho phiền phức cơ chứ? Bây giờ ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này, biết đi đâu tìm nơi băng bó cho cô đây?”. Mặc dù anh ta không tiếc lời mắng mỏ nhưng tâm trạng lại sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, vừa kiểm tra vết thương của tôi, vừa đưa mắt nhìn quanh xem có người qua đường nào không.
“Ha ha… nhìn cái bộ dạng sốt ruột của anh kìa!”, cuối cùng nhịn không nổi nữa, tôi bật cười khanh khách.
“Này, cô cười gì mà như ma thế hả? Đau quá hóa điên rồi à?”, khuôn mặt Hạ Thất Lăng ánh lên vẻ nghi hoặc, tát mạnh vào mặt tôi.
Tôi đứng bật dậy nhảy nhót tung tăng trước mặt anh: “Thất Thất, anh bị lừa rồi!”, tay ôm chặt lấy bụng, toàn thân rung lên vì cười.
“Cô… Cái con a đầu không biết trời cao đấy dày gì cả! Dám lừa gạt bổn thiếu gia à, chán sống rồi phải không?”, anh hất hàm, lấy tay gí vào đầu tôi cho đỡ tức. Tôi đành phải thuận theo ý anh ta, giả vờ ngã lăn ra đất, nhưng thật ra trong lòng tôi vẫn đang cười thầm.
“An Thanh Đằng…”, đột nhiên không thấy động tĩnh gì nữa, tôi liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt thanh tú, tinh khôi đến mê hồn, “Tôi tưởng rằng, nụ cười hồn nhiên của cô đã mất từ mười năm trước rồi. Thế nhưng hôm nay tôi đã nhìn thấy”, nói dứt lời, anh bỗng mỉm cười nhìn tôi, một nụ cười chất chứa cả bi thương.
Tôi từ từ thu lại nụ cười, hướng mắt về phía cánh đồng hoa cải rộng mênh mông, chậm rãi noi: “Thất Thất, anh đi nhanh quá! Anh từ từ thả tay của em ra, chỉ mải mê tiến về phía trước, bất kể ngày đêm. Anh đã đi quá xa trong thế giới của em, cho dù có cố gắng thế nào em cũng không sao đuổi kịp bước chân anh. Anh có biết không? Từ nhỏ đến lớn, việc em phải làm nhiều nhất chính là đứng nhìn những đám bụi mù mịt, đứng ở phía sau anh, buồn bã thở dài. Thế nhưng hôm nay, em rất vui, thật đấy! Trong tiếng rên rỉ đau khổ của em, anh đã âm thầm đến trước mặt em tự lúc nào!”, tôi mỉm cười với Hạ Thất Lăng, thế nhưng cười mãi, cười mãi, khuôn mặt của người ngồi trước mặt tôi bỗng mờ dần. Bỗng nhiên, một vòng tay lớn dang ra, ôm lấy tôi vào lòng…
Hành trình của chúng tôi không vì chuyện này mà dừng lại. Trở lại thành phố, chúng tôi tiếp tục mua vé và lên đường. Trên tàu hỏa, Hạ Thất Lăng để tôi dựa vào ngực anh, mở rộng áo khoác của mình cho tôi nép vào trong rồi nghiêng đầu chìm vào giấc ngủ. Suốt chặng đường đi anh ấy không nói gì cả, chỉ gục đầu ngủ ngon lành. Còn tôi, vì không có việc gì khác nên đành ngủ cùng với anh.
Trạm dừng chân thứ hai