Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/613 lượt.
ng thở, cho đến khi chịu đựng không nổi phải đẩy Lăng Dịch ra, phía sau lưng đụng thật mạnh vào gạch men lạnh như băng.
Lăng Dịch cũng hô hấp dồn dập, dừng động tác nhìn cậu.
Lăng Húc không muốn Lăng Dịch hiểu lầm đây là cậu cự tuyệt, chưa bình phục hô hấp đã vội vã nói: “Em không thở nổi.”
Lăng Dịch lẳng lặng nhìn cậu một chút, vươn tay nhéo nhéo vành tai cậu, sau đó chậm rãi vuốt mặt của cậu.
Toàn thân Lăng Húc không ngừng nhỏ nước, cậu cũng nhìn Lăng Dịch, cảm thụ ngón tay anh đụng chạm, cuối cùng giơ tay lên ấn mu bàn tay Lăng Dịch áp sát mặt mình, nhắm chặt mắt nói: “Anh, khi còn bé em không thích nhất là khi vừa tỉnh dậy, trong nhà không có một ai.”
Lăng Dịch hỏi cậu: “Bởi vì cảm thấy bị từ bỏ sao?”
Cậu không trả lời mà nói: “Anh có biết cảm giác khó chịu lúc em ở trong tiệm bánh, từ bóng tối khôi phục tri giác sao? Còn khổ sở hơn khi tỉnh lại không có ai nhiều. May mắn còn có anh.”
Lăng Dịch nhẹ giọng: “Thực xin lỗi.”
Lăng Húc lắc đầu, “Anh không làm gì có lỗi với em cả.”
Ngón tay Lăng Dịch chạm vào mặt của cậu, để sát vào, mềm nhẹ hôn lỗ tai của cậu một chút, sau đó là mặt nghiêng, môi. Lần này hôn môi không kịch liệt như trước, mang theo dịu dàng cùng ẩn ẩn trêu chọc, một tay khác cũng cầm thắt lưng Lăng Húc.
Thật ra Lăng Húc không biết mình nên làm gì mới tốt, thân thể của cậu nóng lên, đồng dạng, cậu có thể cảm giác được thân thể Lăng Dịch kề sát cậu cũng có phản ứng rõ ràng. Cậu giơ tay lên ôm Lăng Dịch, bàn tay vuốt ve sau lưng anh, cuối cùng cắn răng quỳ xuống, tính toán làm chuyện đêm hôm đó Lăng Dịch làm cho học, học làm một lần với Lăng Dịch.
Thật ra Lăng Dịch vốn muốn ngăn cản Lăng Húc làm như vậy, nhưng cuối cùng anh chỉ cắm ngón tay vào bên trong tóc của Lăng Húc, hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn hơi nước mơ hồ trên đỉnh đầu.
Kế hoạch Lăng Húc ảo tưởng sẽ làm như vậy như vậy với Lăng Dịch dù sao cũng không thể thực hiện, sau này cậu bị Lăng Dịch kéo lên, một bàn tay ôm mặt cậu hôn lên thật mạnh, một tay khác không an phận mà sờ soạng hạ thân của cậu.
Nhận thấy được ý đồ của Lăng Dịch, trong một nháy mắt Lăng Húc muốn phản kháng, nhưng cậu lại nghĩ, thôi, dù sao mình cũng không biết, để Lăng Dịch làm đi, ai bảo cậu thích anh chứ?
Tư vị không dễ dùng từ để hình dung, có đau nhưng cũng cảm giác được vui thích, cậu ngẩng đầu lên, rơi vào đáy mắt chính là ánh đèn màu ám vàng không ngừng chớp lên…
Buổi sáng, Lăng Húc vẫn bị chuông đồng hồ báo thức đánh thức.
Lăng Dịch không tức giận, chỉ vươn tay cầm di động nhìn thoáng qua: “Nếu em không rời giường thì hôm nay khẳng định sẽ đến trễ.”
Lăng Húc chửi nhỏ một tiếng, xốc chăn lên xoay người xuống giường.
Thân thể nhiều ít có chút khó chịu, chủ yếu là thời gian dài duy trì một tư thế, các đốt ngón tay cùng thắt lưng đều chịu không nổi. Lăng Húc khắc sâu cảm nhận được hai mươi bảy tuổi vẫn khác mười bảy tuổi. Nhưng chút khó chịu này vẫn không ảnh hưởng gì đến tâm tình phấn chấn của cậu, lúc ra cửa cậu phóng xe đạp điện quả thực như bay ra, nện bước sung sướng khoan khoái.
Hôm nay vẫn là Lăng Dịch đưa Thiên Thiên đi nhà trẻ.
Bởi vì Lăng Dịch nói không nhiều lắm, Thiên Thiên cũng là một cậu bé an tĩnh cho nên hai người bọn họ bình thường dường như không có rất nhiều đối thoại. Thiên Thiên đã quen loại an tĩnh này, ở trên xe luôn lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, có đôi khi lấy ra tập tranh của mình bỏ lên đùi, sau đó Lăng Dịch sẽ nói cho nó biết không nên xem, cẩn thận say xe.
Hôm nay Lăng Dịch lại đưa tay sờ sờ đỉnh đầu Thiên Thiên, nói với nó: “Nếu về sau cũng sẽ không có mẹ, cháu có khổ sở không?”
Ngày hôm qua Thiên Thiên nói chuyện với Lăng Húc, Lăng Dịch không nghe được, anh không biết mình ở trong lòng Thiên Thiên đã quan trọng hơn hình tương mơ hồ về người mẹ cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện.
Nhưng dù vậy, lúc nghe được vấn đề của Lăng Dịch Thiên Thiên vẫn an tĩnh suy nghĩ một chút, hỏi: “Vì sao cháu không có mẹ chứ?”
Lăng Dịch vuốt ve tóc của nó nhiều lần, đây là một động tác trấn an cảm xúc của nó, dịu dàng đáp: “Có lẽ là vì một ít nguyên nhân bất đắc dĩ mà rời khỏi cháu, có lẽ chờ một ngày cháu trưởng thành sẽ biết.”
Thiên Thiên nói: “Mẹ không tới tìm cháu, khả năng mẹ không yêu cháu.”
Nó đang ở tuổi ngây thơ, sẽ tiếp thu tin tức từ người bên cạnh sau đó tự mình đi lý giải. Có một vài điều không nhất định chính xác, nhưng có chút có thể mẫn cảm bắt giữ được.
Lăng Dịch đưa tay qua ôm nó lên chân của mình ngồi: “Chúng ta cũng không biết vì sao, nhưng cháu phải tin tưởng, cháu là bé ngoan, mẹ cháu nhất định sẽ không không yêu cháu.”
Thiên Thiên dùng cánh tay ôm lấy Lăng Dịch, mặt dán ngực anh: “Cháu vẫn không cần mẹ, có bác thì tốt rồi.”
Lăng Dịch không nghĩ nó sẽ nói như vậy, có chút xúc động, cúi đầu nhìn đỉnh đầu của nó.
Thiên Thiên nói tiếp: “Có bác, có ba, có Thiên Thiên.”
Lăng Dịch không khỏi mỉm cười một chút, anh cúi đầu hôn đỉnh đầu Thiên Thiên một cái: “Được, có bác, có ba, có Thiên T