Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/601 lượt.
iện thoại một lần nữa, cười vứt vứt di động, lại không dự đoán được thực nhanh nó lại vang lên.
Lăng Húc cho rằng vẫn là Hình Dĩnh Nhàn, cậu nhận cuộc gọi nói: “Côi đừng gọi nữa, không thì tôi —— ”
“Lăng Húc?” Điện thoại bên kia truyền đến giọng một người đàn ông xa lạ, “Tiểu Nhàn tìm được cậu phải không?”
Lăng Húc ngây ngẩn cả người, một hồi lâu sau mới hỏi: “Anh là ai?”
Người đàn ông kia nói: “Tôi là Hình Dĩnh Phong.”
Lăng Húc bất giác ngừng lại hô hấp, Hình Dĩnh Phong này đối với cậu mà nói là một cái tên xa lạ vừa mới nghe nói, cậu có chút để ý cũng là vì nghe Hình Dĩnh Nhàn nói hắn cùng mình từng cùng đi lính, hẳn biết một ít chuyện đã qua của cậu. Nhưng cách đối phương nói chuyện với cậu hiển nhiên rất quen thuộc, không như đang nói chuyện với người xa lạ.
Hình Dĩnh Phong nghe Lăng Húc không nói chuyện, vì thế nói: “Nghe nói cậu xảy ra một số chuyện, mấy ngày nữa tôi tới thăm cậu, Tiểu Nhàn nói hưu nói vượn, cô ấy nói gì cậu đừng để ý.”
Lăng Húc có chút mờ mịt, ngốc ngốc nói: “Cô ấy nói cô ấy là mẹ của con trai tôi.”
Hình Dĩnh Phong: “Cô ấy không phải, lừa cậu đấy. Nhưng cậu đừng giận cô ấy, cô ấy vẫn luôn thực thích cậu, cậu đi rồi cô ấy còn khóc với tôi thật lâu.”
Lăng Húc vốn muốn hỏi “Vậy là ai?” nhưng nói còn chưa nói ra lại ý thức được mình bây giờ hỏi vấn đề này có ý nghĩa gì đâu? Cậu không muốn tìm mẹ Thiên Thiên, dù là ai với cậu đều không có ý nghĩa.
Hình Dĩnh Phong nói tiếp với cậu: “Tôi xử lý xong chuyện bên này liền đến, Tiểu Nhàn ở bên kia một mình, cậu giúp tôi nhìn cô ấy một chút. Về phần mấy lời điên khùng cô ấy nói cậu không cần để ý, nha đầu kia từ nhỏ liền làm mấy chuyện không có đầu óc.”
“A, ” Lăng Húc không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ có thể đáp, “Được.”
“Tôi còn có việc, cúp, ” nói xong, Hình Dĩnh Phong cúp điện thoại.
Lăng Húc nhìn màn hình di động, nhật ký cuộc gọi chỉ để hiện ra một dãy số riêng, trong đầu cậu trống rỗng một chút, sau đó nói với mình: không có việc gì, chỉ là một người quen cũ, biết chuyện đã qua là chuyện tốt, sợ cái gì?
Đúng vậy, sợ cái gì? Cậu cũng không rõ, vì sao lại cảm thấy khẩn trương vì những chuyện đã qua có lẽ sắp sáng tỏ.
Hình Dĩnh Phong đột nhiên xuất hiện làm Lăng Húc cảm thấy lo sợ nghi hoặc bất an.
Buổi chiều ngày đó cậu cầm di động lặp đi lặp lại mở khóa đóng khóa hồi lâu, lại bấm số Hình Dĩnh Phong gọi tới.
Kết quả điện thoại vang lên thiệt nhiều tiếng vẫn không có người tiếp.
Lăng Húc cúp điện thoại, nhìn thấy một tin nhắn Lăng Dịch gửi tới, vài chữ thực ngắn gọn: “Buổi sáng bận họp, cơm trưa ăn có ngon không?”
Bởi vì một tin nhắn này của Lăng Dịch mà Lăng Húc vứt chuyện Hình Dĩnh Phong ra sau đầu, cân nhắc nhắn lại Lăng Dịch sau đó bỏ di động vào túi áo.
“A, ” Lăng Húc có chút sững sờ, “Em nào biết làm? Em chỉ biết làm bánh ngọt mà thôi…”
Lăng Dịch: “Anh cùng đầu tư, về sau mở tiệm bánh ngọt thì em chia hoa hồng cho anh.”
Ngón tay Lăng Húc điểm trên chuột máy tính không có động tĩnh, cậu hiểu ý Lăng Dịch là bỏ tiền ra cho cậu, hơn nữa một mình cậu kiếm tiền thì đại khái chỉ đủ sinh hoạt phí của cậu và Thiên Thiên mà thôi, muốn mở một tiệm bánh ngọt không biết phải đến năm nào tháng nào.
Theo lý thuyết giữa cậu và Lăng Dịch không cần phân chia rõ ràng như vậy, bây giờ ăn ở Lăng Dịch bỏ ra không ít, trong lòng không cảm thấy không thoải mái, nhưng nghĩ một người đàn ông gây dựng sự nghiệp còn phải dựa vào anh trai giúp đỡ, nhiều ít vẫn có chút đả kích.
Có lẽ Lăng Dịch đoán được ý tưởng trong lòng cậu, còn nói thêm: “Chờ tiệm vận tác bình thường, anh có thể rút vốn về, em không cần để ý như vậy, cứ cho rằng đang mượn tiền là được.”
Lăng Húc quay đầu nhìn anh: “Muốn lấy thịt đền sao?”
Lăng Dịch đột nhiên cười, “Anh không có ý tưởng kia, nếu em muốn thì khác.”
Lăng Húc lôi kéo vạt áo của Lăng Dịch, bức anh cúi đầu hôn môi của anh.
Lăng Dịch vươn tay nắm thắt lưng của cậu, hôn môi đề xuất đề nghị: “Muốn đi trước tắm rửa một cái trước không?”
Lăng Húc dùng ngón tay sờ mặt anh, “Về giường chờ em đi.”
Cuối tuần đó, thừa dịp Lăng Húc nghỉ ngơi Lăng Dịch lái xe dẫn cậu đi tìm những nơi bán điểm tâm nổi danh, lần lượt mua về thử một chút.
Vừa mới đầu Lăng Húc còn ăn hứng thú, sau này thật sự ăn không vô, chỗ ngồi phía sau xe chất đầy các loại bánh ngọt, Napoléon, su kem,…
Thiên Thiên vươn tay cầm lấy một cái, sau đó lại ghét bỏ đặt xuống, nó cũng ăn đến không muốn ăn.
“A, ” lúc nhìn một cái bánh donut, Thiên Thiên đột nhiên phát ra âm thanh kinh ngạc.
Lăng Húc quay đầu nhìn nó, “Sao vậy?”
Thiên Thiên nói: “Sinh nhật Quan An Dung, cậu ấy nói muốn mời con ăn bánh ngọt.”
Lăng Húc hỏi nó: “Hôm nay sao?”
Thiên Thiên gật đầu.
Lăng Húc: “Vậy sao bây giờ con mới nói?”
Thiên Thiên có chút ngượng ngùng, “Con quên.”
Sáng sớm nghe Lăng Dịch nói muốn lái xe dẫn bọn họ đi ra ngoài tìm bánh ngọt ăn ngon, nó hưng phấn đến cái gì cũng quên. Bây giờ nhìn bánh ngọt lại nghĩ tới.