Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/612 lượt.

tại siêu thị phụ cận, lúc Lăng Húc vo gạo nhặt đồ ăn trong phòng bếp thì Lăng Dịch đứng ở bên cạnh vừa hút thuốc vừa nhìn cậu.
Lăng Húc ngẫu nhiên quay đầu, “Anh không hỗ trợ sao?”
Lăng Dịch cắn thuốc nói với cậu: “Chính em làm, anh muốn xem em có thể làm ra thứ gì nha.”
Bất giác hồi tưởng lại Lăng Húc mười mấy năm trước cái kia luôn chạy chạy nhảy nhảy một phút cũng không chịu an tĩnh. Khi đó bọn họ còn học chung một trường, anh học cấp ba, Lăng Húc học cấp hai, buổi chiều tan học về nhà ăn cơm, Lăng Húc luôn về trước anh, anh không chỉ một lần nhìn thấy Lăng Húc ăn vụng trong bếp.
Trộm xong trên tay toàn dầu không lau khô đã bỏ chạy, lại càng không muốn nói giúp đỡ bới cơm so đũa.
Nhưng Lăng Húc bây giờ đã biết nấu cơm, tuy rằng còn có chút ngốc vụng, cậu cũng đang cố gắng thử.
Lăng Dịch biết mình may mắn, nếu không phải Lăng Húc mất đi ký ức mười năm kia thì có khả năng bọn họ không còn cơ hội đến với nhau. Lăng Húc thành niên trải qua những chuyện đau khổ đó vô pháp thản nhiên tiếp nhận tình yêu này, Lăng Húc vẫn là thiếu niên thì lại có thể tiếp thu, hoặc có lẽ là do cậu chấp nhất xúc động, mới có thể có kết quả hôm nay.
Nhưng mặc dù là bây giờ, Lăng Dịch vẫn bất an, một là lo lắng mẹ Thiên Thiên xuất hiện sẽ dao động Lăng Húc, mặt khác lại sợ hãi có một ngày Lăng Húc đột nhiên khôi phục ký ức.
Dù chuyện nào anh cũng không hề nắm chắc, chẳng sợ anh buộc Lăng Húc nói ra những lời vĩnh viễn không rời xa anh.
Lúc ăn cơm chiều, Lăng Húc nhận được điện thoại của Hình Dĩnh Nhàn, bên kia điện thoại truyền đến giọng nói hưng phấn của cô: “Lăng Húc, buổi tối theo em đi ra ngoài dạo phố đi.”
Hình Dĩnh Nhàn năm nay hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp đại học ba năm buông tha công tác trước kia, lựa chọn thi nhân viên công vụ đi vào thành phố này. Nơi này là thành phố khi còn bé cô sống, sau này theo cha mẹ đồng thời chuyển nhà, cô còn có một người anh cùng tuổi với Lăng Húc, năm đó đồng thời làm binh.
Những thứ này là toàn bộ những gì Lăng Húc biết về cô.
Về đoạn thời gian cô nói bọn họ cùng một chỗ, mang thai sinh con, bị trong nhà chia rẽ, ngay từ đầu Lăng Húc nghe không quá rõ, bây giờ Lăng Dịch chỉ ra, cậu cảm thấy càng không thể tin.
Nhưng dù sao Hình Dĩnh Nhàn cũng là người duy nhất cậu tiếp xúc biết đến đoạn ký ức đã qua của cậu, cậu vẫn muốn nghe được một ít tin tức xác thực từ miệng của cô mà không phải mấy thứ vô căn cứ.
Nhưng bây giờ một nhà ba người đang ăn cơm chiều vui vẻ, cậu không có tâm tư ứng phó Hình Dĩnh Nhàn, cậu không bình tĩnh nói với điện thoại: “Không đi!”
“Sao anh lại như vậy…” giọng của Hình Dĩnh Nhàn tràn đầy mất mát, “Trước kia anh thật sự không phải như thế.”
Lăng Húc nói: “Trước kia tôi thế nào?”
Hình Dĩnh Nhàn nghĩ nghĩ, “Anh thực dịu dàng thực thành thục, không phải trẻ con như vậy.”
Lăng Húc liếc Thiên Thiên một cái, cầm điện thoại đi đến ban công, nói: “Cô sinh con rồi không quản, cột cho tôi một người chăm sóc nhiều năm như vậy, cô cảm thấy tính tình tôi có thể tốt chỗ nào?”
Hình Dĩnh Nhàn có vẻ có chút uất ức, nói: “Vậy thì thôi!” Sau đó liền cúp điện thoại.
Câu nói kia đương nhiên là Lăng Húc cố ý nói cho cô nghe, cúp điện thoại rồi, cậu dùng hai tay chống mặt bắt đầu nghĩ đến cậu trong quá khứ Hình Dĩnh Nhàn nhắc tới. Vừa dịu dàng vừa thành thục, những lời này nên dùng để hình dung Lăng Dịch mới đúng, không phải sao? Cậu làm sao có thể biến thành dịu dàng thành thục?
Thiên Thiên rốt cuộc là từ đâu tới? Trước kia cậu như thế nào?
Lăng Húc đột nhiên có chút mê mang, không biết mình có nên đi tìm tòi nghiên cứu hay không. Rõ ràng cậu bài xích, bởi vì cậu không hy vọng thật sự nhìn thấy mẹ Thiên Thiên xuất hiện, chỉ sợ đây sẽ trở thành chướng ngại giữa cậu và Lăng Dịch. Hơn nữa nếu thật sự là Hình Dĩnh Nhàn thì cũng tốt, ít nhất Hình Dĩnh Nhàn không để bụng Thiên Thiên mấy, nếu một ngày có một cô gái xuất hiện muốn cướp Thiên Thiên khỏi cậu thì cậu nên làm cái gì bây giờ?
Quay đầu lại, Lăng Húc nhìn thấy Thiên Thiên đang nhảy xuống khỏi chỗ ngồi của mình, chạy đến bên người Lăng Dịch muốn anh ôm.
Lăng Dịch ôm nó lên, sau đó nó liền ghé vào bên tai Lăng Dịch thấp giọng nói cái gì, Lăng Dịch mỉm cười vỗ mặt của nó một chút.
Lăng Húc cào cào tóc, nghĩ nhiều như vậy làm gì? Xe đến trước núi ắt có đường đi, phiền toái còn không tìm tới cửa thì không cần tự đi tìm phiền toái, cậu nói với mình.






Ăn xong cơm chiều, Lăng Dịch không nói gì mà cầm bát đi xuống bếp tẩy sạch.
Lăng Húc vốn vén tay áo lên tính toán đi vào hỗ trợ, kết quả nhìn thấy Thiên Thiên đứng ở cửa phòng trộm ngoắc cậu. Do dự một chút, Lăng Húc lại buông tay áo xuống, đi tới chỗ Thiên Thiên.
Đi vào trong phòng, Lăng Húc ngồi xổm trước mặt Thiên Thiên hỏi: “Có chuyện gì?”
Thiên Thiên nhìn Lăng Húc, thực nghiêm túc nói: “Đó không phải mẹ con.”
Những lời này trước đó Thiên Thiên cũng từng nói qua lúc Lăng Húc thuận miệng nói lung tung Triệu Phỉ Nghiên là mẹ nó, Thiên Thiên rất


Teya Salat