Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.
ình nguyện, tuy rằng Lăng Dịch gạt không nói nhưng cậu không cho là mình cần hỏi đến cùng, về phần sau này vì sao nhiều năm như vậy cậu không liên hệ với Lăng Dịch, bây giờ cậu không có tâm tư đi nghĩ lại, điều cậu rối rắm nhất, đơn giản vẫn là làm sao cậu có thể sinh ra Thiên Thiên.
“Anh, ” Lăng Húc gọi Lăng Dịch, “Em là đàn ông đúng không?”
Nếu không phải đàn ông thì lúc đi lính cậu sẽ bị phát hiện đi?
Lăng Dịch nói với cậu: “Em là đàn ông.”
Lăng Húc nghĩ không rõ, “Vậy anh nói làm sao em có thể sinh Thiên Thiên chứ?” thậm chí cậu đã lên mạng tìm hiểu, mặc dù cậu có chị em song sinh thì cũng là song sinh khác trứng, không có khả năng di truyền ADN hoàn toàn giống nhau, cho nên kết quả xét nghiệm nói cho cậu biết, nhiễm sắc thể của Thiên Thiên có một nửa là từ cậu, một nửa là Lăng Dịch, Hình Dĩnh Phong không lừa cậu, Thiên Thiên là cậu sinh.
Mà nghi vấn của cậu đồng dạng cũng là nghi vấn của Lăng Dịch, mặc dù bây giờ tâm tình của Lăng Dịch bị cảm xúc khác chiếm lĩnh, anh vẫn sẽ bận tâm suy nghĩ của Lăng Húc, anh nói: “Nếu không anh mang em đi làm kiểm tra?”
Lăng Húc phản ứng thực lớn: “Em không cần!”
Lăng Dịch vội vàng nói: “Được rồi, không đi liền không đi.”
Lăng Húc nghe được anh nói cưng chiều như vậy, từ vai anh ngẩng đầu lên: “Anh, anh đừng nói với em như vậy, cảm giác rất kỳ lạ, giống như em đột nhiên biến thành con gái vậy.”
Lăng Dịch có chút buồn cười, anh ôm Lăng Húc đem đầu cậu đặt lên vai mình, sở dĩ đột nhiên nói mềm là vì Lăng Dịch cảm thấy có chút áy náy với Lăng Húc. Thật ra theo anh thấy, năm đó hai người hai bên tình nguyện, cũng là Lăng Húc tự mình kiên quyết rời đi không chịu gặp lại anh, nhưng dù sao Lăng Húc vì Thiên Thiên mà chịu không ít khổ, anh không đối đãi với Lăng Húc như với phụ nữ, nhưng người mình yêu vì mình chịu khổ, anh không có khả năng một chút cũng không khó chịu.
Hơn nữa bọn họ thậm chí còn có Thiên Thiên, thực kỳ diệu.
Anh vốn cho là mình vĩnh viễn không có khả năng có con. Ngay từ đầu anh cũng thật để ý chuyện Lăng Húc kết hôn sinh con, thậm chí từ trong thâm tâm không muốn đón nhận Thiên Thiên đứa bé này. Nhưng ở chung lâu, giữa Lăng Dịch và Thiên Thiên tự nhiên sinh ra tình cảm, anh cho rằng nếu anh và Lăng Húc không có con thì sự hiện diện của Thiên Thiên thật ra cũng không tồi, anh nguyện ý xem Thiên Thiên như con ruột của mình.
Bây giờ nói cho anh biết Thiên Thiên thật ra con của anh và Lăng Húc, thật giống như từ trên trời giáng xuống món quà thật lớn, trực tiếp khiến người vui mừng đến ngất xỉu.
Anh không ngất xỉu, anh chỉ cố gắng kềm chế kích động, bởi vì bản thân Lăng Húc còn là một đứa trẻ, anh phải càng bình tĩnh lãnh tĩnh hơn Lăng Húc để đối diện chuyện này.
Hai người ở trong phòng thật lâu, Thiên Thiên rốt cục thiếu kiên nhẫn, nó đứng trước cửa nhẹ nhàng gõ một chút.
Đầu tiên nó gõ một chút, không có phản ứng lại gõ lần hai, nhỏ giọng hô: “Ba?”
Một lát sau, Lăng Dịch lại đây mở cửa phòng, ngồi xổm trước mặt nó, nói: “Vì sao lại gọi nhỏ như vậy?”
Thiên Thiên: “Con sợ ba và bác đang nói chuyện, có thể ăn cơm chưa? Con thật đói.”
Lăng Dịch ôm nó lên, cái trán cọ cọ nơi cổ nó, nói: “Được rồi, lập tức đi ăn cơm, cháu muốn ăn cái gì?”
Thiên Thiên nhìn Lăng Dịch trong chốc lát không nói gì.
Lăng Dịch hỏi nó: “Tại sao không nói?”
Thiên Thiên đột nhiên cười: “Hôm nay bác thật dính người.”
Lăng Dịch cười với nó: “Về sau bác đều dính người như vậy, con sẽ chán ghét bác sao?”
Thiên Thiên lắc đầu, “Con thích bác.”
Lăng Dịch nhìn Thiên Thiên: “Bác cũng thích con, bảo bối.”
Đêm hôm đó mang Thiên Thiên đi ra ngoài ăn cơm trở về, Lăng Dịch bớt thời giờ gọi điện thoại cho Đào Gia Hàn muốn phương thức liên lạc với Hình Dĩnh Phong. Đây là lần đầu tiên Lăng Dịch muốn hỏi thăm rõ ràng những ngày tháng đó rốt cuộc Lăng Húc sống như thế nào.
Nhưng đêm hôm đó Lăng Dịch không thể liên hệ Hình Dĩnh Phong, không biết là có huấn luyện đặc biệt hay là có nhiệm vụ.
Lúc đi ngủ, Lăng Dịch tắm rửa cho Thiên Thiên xong ôm nó trở về phòng của mình, nói: “Buổi tối ngủ cùng bác không?”
Thiên Thiên gật đầu, nhưng lại lặng lẽ hỏi: “Ba đâu?”
Lăng Dịch nói cho nó biết: “Ba cũng ngủ cùng.”
Nghe anh nói như vậy Thiên Thiên liền vui vẻ: “Dạ.”
“Thôi, ” Lăng Dịch nhìn Thiên Thiên, khom lưng xuống hôn trán đứa bé, “Để nó ngủ nơi này đi.”
Lăng Húc đáp: “Ừm.”
“Lăng Húc, ” Lăng Dịch chú ý tới cảm xúc của Lăng Húc, anh nói với cậu, “Muốn tâm sự sao?” Có vài lời nói ra sẽ tốt hơn một người miên man suy nghĩ.
Lăng Húc nói: “Có gì để tán gẫu đâu.” Cậu không quá muốn nhắc tới vấn đề này, nó ý nghĩa thân thể của cậu có khả năng không bình thường, nhưng cậu lại sợ đi kiểm tra rốt cuộc là không bình thường chỗ nào.
Lăng Dịch trầm giọng nói: “Lăng Húc.”
Nghe ngữ khí của Lăng Dịch biến nghiêm túc, Lăng Húc quay đầu nhìn anh, hô: “Anh——” cậu muốn tới gần một ít, nhưng ở giữa lại cách Thiên Thiên, vì thế dứt khoát đứng dậy cẩn thận vượt qua ng