Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/557 lượt.

muốn đứng lên, Lăng Dịch dùng bàn tay vuốt ve đỉnh đầu của cậu.
“Anh nói có khi nào em mang thai nữa không?” Lăng Húc tỏ vẻ lo lắng.
Lăng Dịch: “Không, em chỉ uống nước lạnh nhiều quá nên tiêu chảy thôi.”
Lăng Húc trợn mắt, “Vô nghĩa, em cũng biết em bị tiêu chảy, chẳng lẽ còn có thể chảy ra một đứa bé sao? Em đang hỏi về sau.”
Vấn đề này Lăng Dịch cảm thấy mình cũng không có biện pháp trả lời cậu.
Lăng Húc nói: “Em rất sợ hãi.”
Từ khi cậu biết sự kiện kia về sau vẫn luôn kiên quyết yêu cầu Lăng Dịch mang bao, không nhớ rõ thì thôi, bây giờ để cậu sinh một đứa không bằng một đao giết cậu đi.
Lăng Dịch lại nói với cậu: “Sợ cái gì? Có anh ở đây có gì đáng sợ ?”
Lăng Húc nghe vậy nghĩ nghĩ, giống như chỉ cần có Lăng Dịch tại, quả thật không có gì đáng sợ. Cậu cọ đầu lên đùi Lăng Dịch, “Ừm, may mà có anh ở đây.”
Đêm trước lễ Giáng Sinh có người đột nhiên xuất hiện trong tiệm bánh đưa cho Lăng Húc một tấm danh thiếp, nói Lăng Húc có rảnh thì liên lạc hắn.
Danh thiếp biểu hiện người kia là giám đốc một nhà hàng cơm Tây nổi danh sa hoa ở nội thành —— Giám đốc phòng cơm Tây hoa viên Petunia.
Lăng Húc gọi theo số điện thoại trên danh thiếp, đối phương đi thẳng vào vấn đề đưa ra lời mời.
“Tôi sao?” Lăng Húc có chút kinh ngạc.
Vị kia nói cho Lăng Húc, bởi vì thợ chính làm điểm tâm ngọt trong nhà hàng từ chức, bọn họ đang xem xét chọn người mới nơi nơi, sau lại nghe nói đến Lăng Húc, còn cố ý đến nếm thử cupcake cùng pudding cậu làm, cảm thấy thực vừa lòng cho nên đưa ra lời mời.
Lăng Húc sửng sốt một chút, nói cho đối phương: “Anh cho tôi chút thời gian, tôi cần suy xét một chút.”
“Đương nhiên,” vị quản lý kia đáp, “Hy vọng chúng ta có thể giáp mặt nói chuyện.”
Cúp điện thoại, tâm tình Lăng Húc có chút nhảy nhót.
Buổi tối ăn cơm chiều cậu nói chuyện này cho Lăng Dịch.
Lăng Dịch có vẻ không quá mức kinh ngạc, anh nói: “Thực tốt, đây là một cơ hội của em.”
Lăng Dịch không kinh ngạc bởi vì anh luôn luôn chú ý Lăng Húc, lúc rãnh rỗi thậm chí anh còn lên mạng tìm tòi bình luận liên quan tới bánh ngọt của Mễ Tô Trang Viên, cũng nhìn thấy hình ảnh về thợ làm bánh đẹp trai nhất.
Lăng Húc vẫn luôn thực cố gắng, Lăng Dịch xem toàn bộ ở trong mắt, anh chưa bao giờ cho rằng thành tựu của Lăng Húc sẽ giới hạn ở trong một tiệm bánh nho nhỏ.
Nhưng hưng phấn qua đi, lúc này Lăng Húc có chút rối rắm.
Cậu cắn đũa hỏi Lăng Dịch: “Anh nói em có nên đi không?”
Lăng Dịch hỏi ngược lại: “Vì sao không đi?”
Lăng Húc nói: “Em vẫn muốn tự mở tiệm a, nếu đi không phải là sẽ chậm lại? Hơn nữa bà chủ chăm sóc em như vậy, em mà đi thì không quá ổn đi?”
Lăng Dịch hỏi cậu: “Em muốn nghe anh đề nghị sao?”
Lăng Húc nhịn không được nói: “Vô nghĩa, không thì em hỏi anh làm chi.”
Lăng Dịch mỉm cười, “Nếu như là anh anh sẽ đi, đi công tác vài năm tích lũy kinh nghiệm, tương lai em ra ngoài đổi nghề cũng tốt, mở cửa tiệm cũng tốt, em mà là thợ điểm tâm chính của hoa viên Petunia thì ngẫm lại xem giá trị con người mình là bao nhiêu?”
“Nhưng bọn họ không có khả năng để em vừa đi làm đã là thợ chính,” Lăng Húc nói.
Lăng Dịch: “Vậy phải xem bản lĩnh của em, thợ điểm tâm chính trẻ tuổi nhất đẹp trai nhất, không phải càng tốt?”
Anh vừa nói như thế, Lăng Húc lập tức động tâm.
“Nhưng mà, ” Lăng Húc vẫn có chút rối rắm, “Bên chỗ bà chủ làm như thế nào?”
Lăng Dịch nói: “Em muốn ở Mễ Tô Trang Viên cả đời?”
“Đương nhiên không phải, ” Lăng Húc đáp.
Lăng Dịch nói tiếp: “Không thì tốt rồi, em cảm ơn cô ta muốn báo đáp cô ta, tiền đề là em phải có năng lực càng lớn, bây giờ em vẫn xa xa không đủ.”
Lăng Húc gắp một khối sườn bỏ vào trong miệng nhai nửa ngày, nói với Lăng Dịch: “Em cảm thấy anh nói rất có đạo lý.”
Cuối cùng Lăng Dịch vẫn nói với cậu: “Tương lai của mình chính mình suy xét.”
Lăng Húc nghiêm túc suy nghĩ chuyện này hai, ba ngày, còn trưng cầu ý kiến hai thợ làm bánh trong tiệm. Hai thợ làm bánh nghe vậy đều nói đây là cơ hội thật tốt, sao không đi? Nhất định phải đi!
Cuối cùng cậu đặt vấn đề với bà chủ.
Bà chủ sửng sốt một chút, nói thật, sinh ý trong tiệm càng ngày càng tốt hoàn toàn là công lao của Lăng Húc, đương nhiên Lăng Húc đi sẽ không lớn tiếng công bố ra bên ngoài, ngay từ đầu khả năng ảnh hưởng không lớn, dần dà chỉ sợ sẽ tụt xuống.
Nhưng dù sao bản thân cô cũng không phải là người có dã tâm lớn, không tính mở rộng việc làm ăn, cũng không thể cung cấp đãi ngộ càng tốt cho Lăng Húc, nói như thế nào cũng không có lý do vây người ta ở nơi này cả đời. Lăng Húc chào hỏi trước đã là xuất phát từ đạo nghĩa, không chào hỏi nói đi là đi cũng vậy.
Nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
“Chị, ” Lăng Húc vẫn luôn vô cùng cảm kích bà chủ, một bàn tay cậu đắp bả vai cô, thân thể quơ trái phải, “Chị để em đi ra ngoài tôi luyện vài năm, chờ em thần công đại thành trở về là lúc đại danh Mễ Tô Trang Viên vang xa tứ hải!”
“Cút đi!” Bà chủ đẩy cậu ra, “Đừng lắc tôi, chóng mặt hết cả lên, muốn lăn liền lăn, tôi không giữ cậu!”
“Chị ——


XtGem Forum catalog