Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/562 lượt.

ười Thiên Thiên, sau đó khóa ngồi trên đùi Lăng Dịch.
Cậu khoanh hai tay trước ngực, bày ra tư thái muốn tâm sự, “Chẳng lẽ anh không cảm thấy rất không bình thường ?” Cậu cảm thấy phản ứng của Lăng Dịch quá mức bình tĩnh, đây không phải là chuyện có thể khiến người ta bình tĩnh như vậy.
Lăng Dịch nói với cậu: “Anh càng tình nguyện nghĩ theo hướng tốt.”
“Chẳng lẽ anh không cảm thấy em là quái vật?” Lăng Húc hỏi anh.
Lăng Dịch đưa tay sờ sờ mặt của cậu, “Em là em trai anh, em không phải quái vật.”
Lăng Húc buông xuống tay khoanh trước ngực, đổi thành nắm hai mắt cá chân của mình: “Vì sao anh không sinh cho em một đứa con chứ?”
Lăng Dịch: “Đừng nói bậy, em thật sự canh cánh trong lòng chuyện sinh Thiên Thiên sao?”
Lăng Húc hít sâu một hơi: “Em không biết.”
Lăng Dịch đột nhiên cầm tay cậu: “Anh rất vui. Anh biết có lẽ em sẽ cảm thấy đối với em không công bình, nhưng nghĩ vấn đề không phải ở chỗ ai sinh cho ai, những thống khổ đó nếu có thể anh cũng nguyện ý gánh cho em, dù ai cho anh là quái vật anh cũng thấy không sao, quan trọng là Thiên Thiên là con của chúng ta.”
Ánh mắt Lăng Húc dừng ở đèn bàn bên cạnh, có vẻ nghĩ đến điều gì.
Lăng Dịch tiếp tục nói: “Anh hỏi em, nếu có thể sinh con cùng mất đi Thiên Thiên, cho em chọn một thì em sẽ chọn cái gì?”
Lăng Húc sửng sốt, lập tức nói: “Đương nhiên không thể không có Thiên Thiên.”
Lăng Dịch nghe vậy mỉm cười, “Thì đấy, ông trời đưa cho em một món quà, em còn không cám ơn ông ấy, có gì mà ủ rũ ?”
Lăng Húc nghĩ nghĩ, sau đó cúi người ôm Lăng Dịch, nói: “Dù sao chuyện này không thể để cho bất luận kẻ nào biết.”
Lăng Dịch vỗ lưng của cậu trấn an, “Không có bất luận kẻ nào biết.”
Lăng Húc “Ừm” một tiếng, một lát sau hỏi: “Thiên Thiên thì sao?”
Lăng Dịch trầm mặc.
Thật ra Lăng Húc cũng không biết có nên nói cho Thiên Thiên hay không, có lẽ hẳn là nói, không thì Thiên Thiên sẽ vẫn luôn cho là mình không có mẹ, đáng thương hơn những đứa bé khác, nhưng nếu nói cho nó, vậy nó biết mẹ mình thế mà lại là ba của mình, không biết có lâm vào hỗn loạn hay không.
Lúc này Lăng Dịch nói: “Nếu muốn nói cho nó thì phải nhanh chóng.”
Nhân lúc bây giờ nó còn nhỏ, ngây thơ ngược lại nói cho nó biết cái gì nó cũng sẽ dễ dàng tiếp thu, một khi hiểu chuyện rồi thì có khả năng nó sẽ càng khó có thể tiếp thu sự thật này.
Chẳng sợ bây giờ nó đang ở tuổi nửa hiểu nửa không, chỉ cần nó tiếp nhận rồi, chờ về sau nó lớn lên sẽ từ từ hiểu được.
“Đừng nói thực nghiêm túc thực đứng đắn, ” Lăng Dịch nói cho cậu biết, “Miễn cho nó cảm thấy đây là một chuyện đáng sợ.”
Lăng Húc gật gật đầu.
Khoảng một tuần sau Lăng Dịch mới liên hệ được Hình Dĩnh Phong.
Ngay từ đầu Hình Dĩnh Phong nghe Lăng Dịch muốn hỏi chuyện Lăng Húc thì hơi đề phòng, có vẻ không tình nguyện nói cho anh biết.
Sau lại là Lăng Dịch nói cho Hình Dĩnh Phong: “Tất cả mọi chuyện đều là Lăng Húc nói với tôi, năm đó tôi và em ấy tách ra là bởi vì một ít hiểu lầm bất đắc dĩ.”
Hình Dĩnh Phong trầm mặc một chút, “Cậu ta thực không dễ dàng.”
Lăng Dịch nghe Hình Dĩnh Phong nói những lời này, trong lòng có chút khó chịu, nhưng ngữ khí vẫn trầm ổn như cũ, “Tôi biết, cho nên tôi muốn biết càng nhiều, muốn bồi thường cho em ấy và Thiên Thiên.”
Thật ra Hình Dĩnh Phong chỉ biết chuyện Lăng Húc trở lại bộ đội đến khi cậu sinh Thiên Thiên, khi đó Lăng Húc phần nhiều là chịu tra tấn trong lòng, sinh hoạt do có Hình Dĩnh Phong chiếu khán, ngược lại không có gì gian nan. Chân chính gian khổ vẫn là lúc Lăng Húc mang theo Thiên Thiên một mình rời đi, cũng chặt đứt liên hệ với Hình Dĩnh Phong, cậu phải chịu những đau khổ gì để nuôi Thiên Thiên khỏe mạnh lớn đến như vậy, Hình Dĩnh Phong cũng không rõ ràng lắm.
Lăng Dịch cầm di động, trầm mặc hồi lâu sau mới nói: “Cám ơn cậu.”
Cúp điện thoại, Lăng Dịch từ ban công xoay người nhìn vào bên trong phòng.
Lăng Húc đang lấy đồ uống trong tủ lạnh, Thiên Thiên ở bên cạnh lôi kéo cậu tỏ vẻ mình cũng muốn uống. Lăng Húc nhìn Thiên Thiên lắc lắc ngón tay, “Con nít không thể uống.”
Thiên Thiên không phục, “Ba cũng là con nít!”
“Ai nói với con ba là con nít?” Lăng Húc giả vờ tức giận.
Thiên Thiên: “Bác nói, nói ba như một đứa con nít vậy!”
Lăng Húc đã uống xong đóng chai lại bỏ vào tủ lạnh, cậu nhìn Thiên Thiên: “Nhưng ba có thân thể của người lớn, uống nước đá sẽ không tiêu chảy, cho nên ba có thể uống con không thể uống, nghe được không?”
Kết quả nửa đêm ngày đó Lăng Húc liền tiêu chảy.
Chạy buồng vệ sinh mấy lần, Lăng Húc bũn rũn chân tay ghé vào giường không nhúc nhích.
Lăng Dịch đi rót ly nước ấm cho cậu, “Thời tiết lạnh như vậy còn nhất định phải uống nước đá.”
Lăng Húc ngẩng đầu lên, “Trước kia mùa đông em còn ăn kem ly nữa đó.”
Lăng Dịch nói: “Đó là trước kia, bây giờ em đã bao nhiêu rồi.”
Lăng Húc thở dài một hơi, “Bất tri bất giác liền già rồi.”
Lăng Dịch mặc áo khoác vào đi ra ngoài mua chút thuốc cho Lăng Húc, lúc trở về để cậu uống với nước ấm.
Lăng Húc ghé vào trên đùi Lăng Dịch không