Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/544 lượt.

.
Sau đó, Lăng Dịch vặn cửa phòng tiến vào, dựa lưng vào bồn rửa mặt nhìn cậu: “Sao vậy? Quá mệt mỏi nên ngủ quên?”
“Không có, ” Lăng Húc đáp, cậu vươn tay tắt nước, lấy khăn tắm lau khô người, lúc đi qua cạnh Lăng Dịch muốn đi lấy quần lót thì bị Lăng Dịch bắt được tay.
Lăng Dịch kéo cậu đến trước mặt, chính mình ngồi ở trên bệ rửa mặt, giam cầm cậu giữa hai chân không cho cậu rời đi, “Đón năm mới về sao tâm tình lại không tốt ?”
Tóc Lăng Húc còn đang nhỏ nước, cậu ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào Lăng Dịch, lắc lắc đầu.
Lăng Dịch sờ đỉnh đầu của cậu một chút, đột nhiên ôm chặt hôn lên bờ môi của cậu.
Cậu không kháng cự, vươn tay ôm phía sau lưng Lăng Dịch.
Không có ở lại phòng tắm quá lâu.
Lăng Dịch cùng Lăng Húc trở về phòng ngủ, còn cẩn thận khóa trái cửa phòng từ bên trong.
Lăng Dịch đặt hai tay của Lăng Húc ở trên đỉnh đầu, cúi đầu dàng hôn môi một chút một chút dịu bờ môi của cậu.
Lăng Húc nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên nhẹ nhàng thở dốc.
Trong không khí tràn ngập hơi thở nóng rực, nhưng lại hơi có chút bất an, Lăng Húc có chút mờ mịt, không thể cẩn thận suy nghĩ mình muốn cái gì, vào giờ khắc này chỉ có thể tôn sùng bản năng.
Cuối cùng một khắc Lăng Dịch muốn bứt ra thì Lăng Húc lại nắm chắc anh, thật giống như chỉ có lúc được Lăng Dịch ôm thật chặt thì đầu của cậu mới không đau nữa, trong lòng cũng không bối rối.
Cửa sổ thủy tinh ngưng tụ sương mù thật dày, từ từ hóa thành nước chậm rãi chảy xuống.
Sau khi Lăng Húc tỉnh lại trời còn chưa sáng.
Cứ thế không hề dự triệu đột nhiên tỉnh táo lại từ trong ngủ mơ, buồn ngủ hoàn toàn không có. Có một khoảng thời gian dài cậu luôn ngủ không tốt, bởi vì buổi sáng phải dậy sớm cho nên luôn thức dậy trước cả đồng hồ báo thức vang lên, sau đó cậu sẽ tắt đồng hồ báo thức rời giường để Thiên Thiên ngủ thêm một lát.
Bên người Lăng Dịch còn ngủ rất say.
Lăng Húc để sát vào một chút, trong bóng đêm nhìn chăm chú Lăng Dịch trong chốc lát, xốc chăn lên xuống giường bắt đầu mặc quần áo.
Vào phòng vệ sinh đóng cửa lại, Lăng Húc mở điện thoại di động ra, đột nhiên phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ.
Điện thoại là mẹ gọi tới, thời gian đều là đêm qua, đại khái là lúc quảng trường náo nhiệt nhất, lúc ấy cậu không nghe thấy. Nhìn đồng hồ bây giờ đã là buổi sáng hơn sáu giờ, Lăng Húc thử gọi điện thoại trở về.
Không dự đoán được mẹ nhận điện thoại thật nhanh, ngữ khí có chút dồn dập, bà nói: “Lăng Húc, ba của con bị người đòi nợ mang đi, muốn mẹ lập tức đưa hai mươi vạn cho bọn họ, làm thế nào bây giờ?!”
Lăng Húc hít sâu một hơi, hỏi: “Mẹ báo nguy chưa?”
Mẹ nói chuyện mang theo tiếng khóc nức nở, “Mẹ không dám, bọn họ nói báo nguy sẽ giết người.”
Lăng Húc đưa tay che trán, nhắm mắt lại nói: “Con biết, hôm nay con sẽ trở lại.”
Cúp điện thoại, Lăng Húc đi ra khỏi buồng vệ sinh đến phòng Thiên Thiên.
Từ khi Thiên Thiên sinh ra đây là lần đầu tiên cậu tính để Thiên Thiên cho người khác chính mình rời đi, bởi vì người kia là Lăng Dịch, cậu tin tưởng Lăng Dịch sẽ chăm sóc tốt cho Thiên Thiên. Cậu sẽ không rời đi lâu lắm, thực nhanh sẽ trở về.
Chuyện Tào Bác Hàng là một cái cớ, tuy rằng là chuyện không thể không trở về, càng nhiều là cậu muốn mượn cơ hội này tách ra ngắn ngủi làm cho mình lãnh tĩnh một chút, có lẽ lúc không ở bên Lăng Dịch cậu mới có đủ khả năng bình tĩnh suy nghĩ rất nhiều vấn đề.
Hôn trán Thiên Thiên một chút, Lăng Húc đứng dậy lặng yên không một tiếng động rời khỏi phòng khách sạn.
Bởi vì động tác của cậu vẫn luôn rất nhẹ, cũng không bật đèn, cho nên một giây lúc cậu đóng cửa lại Lăng Dịch mới vừa giựt mình tỉnh lại.






Lăng Dịch gọi hai cuộc điện thoại cho Lăng Húc cậu đều không tiếp.
Cuộc điện thoại thứ ba Lăng Húc tiếp, khi đó người đã ở trên xe.
Cậu nhận điện thoại, nghe được giọng nói trầm thấp mang theo chút tức giận của Lăng Dịch hỏi cậu: “Em đi đâu vậy ?”
Lăng Húc ngồi trên ghế, ngón tay chà sát sương mù trên cửa sổ thủy tinh của xe: “Nhà của em có chút việc, trở về một chuyến”
“Nhà của em?”
Cậu chỉ muốn tranh thủ cho mình một không gian để hít một hơi mà thôi.
Nhưng bây giờ cậu không có cách nào truyền đạt tâm tình đó cho Lăng Dịch, mà lựa chọn một phương pháp ứng đối không lý trí.
Lăng Dịch nói: “Đúng, anh gạt em, anh thực xin lỗi em. Chẳng lẽ em không biết vì sao sao? Xem ra anh còn quá ngây thơ rồi, dù có thể lừa em nhất thời cũng không lừa được cả đời, em xem, em nhớ tới chuyện đầu tiên còn không phải rời khỏi sao?”
Thật ra dù từ lần đầu tiên gặp mặt Lăng Dịch liền nói tất cả mọi chuyện từ đầu chí cuối cho cậu biết, trạng huống bây giờ có lẽ vẫn không thể tránh né, đối với Lăng Húc mà nói, ảnh hưởng lớn nhất là tâm tình thay đổi chứ không phải Lăng Dịch có phải nói cho cậu biết ngay từ đầu hay không, sáu năm trước cậu đã làm quyết định rời khỏi Lăng Dịch.
Chỉ cần tâm tình biến đổi, chuyện gì xảy ra khi đó giống như đều không quan trọng.
Lăng Húc không nói gì.
Giọng Lăng Dịch b