Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/556 lượt.
ệ của cậu ấy với anh cho nên anh hoàn toàn không cần lo lắng chúng tôi vì chắp nối quan hệ với anh mới mời cậu ấy, điểm tâm ngọt vẫn luôn là điểm nhấn đặt sắc của nhà hàng chúng tôi, chuyện vui đùa chúng tôi làm không nổi. Bây giờ Lăng Húc tới, ba tháng đầu thử việc, chuyển chính thức phải nhìn biểu hiện, nếu thật sự phù hợp chúng tôi mong muốn, như vậy thợ điểm tâm chính của chi nhánh mới hơn phân nửa là của cậu ấy chạy không thoát. Cậu cảm thấy có phù hợp với mong muốn của mình không?”
Lăng Dịch nghe vậy, nhìn thoáng qua Lăng Húc: “Hỏi em đó?”
Chuyện này thật ra đã vượt qua Lăng Húc mong muốn, nhưng cậu vẫn nhớ rõ Lăng Dịch nói muốn phải có khí thế, vì thế vững vàng không nói chuyện, thấp giọng nói bên tai Lăng Dịch: “Em cảm thấy được, rất tốt.”
Lăng Dịch mỉm cười một chút, “Vậy nói đãi ngộ đi.”
Song phương đều có thành ý, nói có vẻ thực thuận lợi. Lăng Húc không yêu cầu đãi ngộ cao lắm, mà giám đốc Quách bởi vì quan hệ của Lăng Dịch nên nâng mức lương Lăng Húc hơi cao lên một chút so với kế hoạch trước đó.
Thử việc sáu ngàn một tháng, chuyển chính thức chín ngàn một tháng, chờ đến lúc cậu trở thành thợ chính sẽ tăng trưởng nữa, về phần đãi ngộ phúc lợi khác, mỗi tuần có hai ngày nghỉ, chế độ chọn dùng nhàn rỗi.
Đãi ngỗ so với khi Lăng Húc ở Mễ Tô Trang Viên quả thực cao không chỉ một cấp bậc.
Nhưng dù vậy, Lăng Húc vẫn thực cảm ơn bà chủ, dệt hoa trên gấm thủy chung luôn kém đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Chờ bọn họ nói xong rời khỏi nhà hàng cơm Tây thì đã sớm qua giờ Thiên Thiên tan học, Lăng Dịch trực tiếp để lái xe đưa Thiên Thiên từ nhà trẻ tới nơi này.
Người một nhà cùng đi ăn cơm chiều, sau đó đến khu văn hóa có dàn nhạc thiếu niên đồng ca biểu diễn chào mừng Noel, Lăng Dịch cùng Lăng Húc cùng mang theo Thiên Thiên đi nghe.
Giữa đường Lăng Húc ngủ mất.
Thiên Thiên lặng lẽ vươn tay che cái miệng cùng mũi của cậu, bắt cậu nghẹn tỉnh.
Lăng Dịch cười kéo tay Thiên Thiên ra, bảo nó đừng bắt nạt ba.
Lúc trở về Lăng Dịch lái xe, anh đột nhiên gọi Thiên Thiên ở ghế phía sau đang mệt mỏi muốn ngủ một tiếng: “Thiên Thiên, tuyết rơi con mau nhìn.”
Thiên Thiên lập tức tỉnh táo lại, nằm úp sấp đến cửa sổ xe nhìn, dưới ánh đèn đường thật có thể nhìn thấy bông tuyết phiêu xuống, trận này tuyết còn không nhỏ.
“Tuyết rơi kìa ba!” Thiên Thiên thực hưng phấn gọi.
Vì thế Lăng Húc cũng tiến đến cạnh cửa sổ xe nhìn: “Đúng vậy, tuyết thật lớn.”
Thành thị phương nam rất ít có tuyết rơi, dù có thì cũng chỉ rơi trong chốc lát, đối với con nít là một chuyện vô cùng ngạc nhiên tốt đẹp.
Thiên Thiên nói với Lăng Dịch: “Bác, cháu có thể mở cửa sổ nhìn được không?”
Cửa kính ghế sau bị Lăng Dịch khóa, sợ gặp nguy hiểm, nghe vậy anh nói: “Con không thể mở, bác giúp con mở ra một chút là được.”
“Dạ, ” Thiên Thiên thực nghe lời gật đầu đáp.
Lăng Dịch mở cửa sổ xe ra một cái khe nhỏ, Thiên Thiên quỳ gối trên ghế, cố gắng đưa mặt ra khỏi cửa sổ xe, trừ cảm nhận được gió lạnh thổi lên mặt nó còn có thể cảm giác được bông tuyết.
“Ha ha” Thiên Thiên vô cùng vui vẻ, “Con nếm được hương vị bông tuyết.”
Lăng Húc hỏi nó: “Vị như thế nào?”
Nó tinh tế nếm trong chốc lát, nói: “Ngọt !”
“Ngọt chỗ nào?” Lăng Húc nói, “Con khẳng định ăn sai, đó là gàu trên đầu bác, không phải bông tuyết.”
Thiên Thiên không tin cậu, “Chính là bông tuyết!”
Vì thế không phản ứng Lăng Húc nữa, Thiên Thiên tươi cười một đường đuổi theo bông tuyết về tới trong nhà.
Đêm hôm đó trước khi đi vào giấc ngủ, nó hỏi Lăng Dịch: “Ngày mai còn tuyết không?”
Lăng Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, lúc này tuyết còn rơi, anh nói: “Nếu tuyết vẫn rơi thì sáng ngày mai nơi nơi đều trắng xoá một mảnh.”
“A!” vẻ mặt Thiên Thiên chờ mong.
Lăng Dịch nói với nó: “Cho nên con phải nhanh đi ngủ, ngày mai tỉnh lại mới nhìn thấy.”
Thiên Thiên nghe vậy vội vàng nhắm mắt lại: “Con ngủ.”
Lăng Dịch cúi đầu hôn lên mặt nó một cái, “Bảo bối ngủ ngon.”
Thiên Thiên nhắm mắt lại trả lời anh: “Bác ngủ ngon.”
Thiên Thiên đầy cõi lòng chờ mong đi ngủ, mà Lăng Dịch vẫn nhớ thương chuyện tuyết rơi, nửa đêm ngày đó anh tỉnh lại, từ trên giường đứng dậy đi đến bên cửa sổ kéo màn ra, nhìn thấy bên ngoài không tiếp tục tuyết rơi.
Hai tay chống lên cửa sổ, Lăng Dịch hơi có chút thất vọng, không phải bởi vì tuyết mà là vì buổi sáng Thiên Thiên tỉnh lại đại khái sẽ thực thất vọng.
“Làm sao vậy?” Lăng Húc cũng tỉnh, cậu nhìn Lăng Dịch đứng ở bên giường, kỳ quái hỏi han.
Lăng Dịch không quay đầu lại, chỉ nói: “Sao lại tỉnh rồi?”
Lăng Húc đứng dậy khỏi giường, trong phòng mở điều hòa nên không lạnh, cậu xuống giường đi đến phía sau Lăng Dịch ôm lấy anh, ngáp nói: “Anh mở cửa sổ em liền tỉnh, như anh nói, lớn tuổi giấc ngủ không tốt.”
Lăng Dịch vươn tay bao trùm lên mu bàn tay cậu.
“Nhìn cái gì?” Lăng Húc hỏi.
Lăng Dịch nói: “Tuyết ngừng, Thiên Thiên đại khái sẽ thực thất vọng.”
“Không có biện pháp nào, ” Lăng Húc nói, “Không phải anh nói, con nít phải chịu chút suy sụp, sao có thể để