Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

mọi chuyện theo như nó muốn?”
Lăng Dịch cười cười, “Bây giờ em bỏ được ?”
Lăng Húc dán mặt lên vai Lăng Dịch, “Mới lớn bao nhiêu, có cái gì luyến tiếc.”
Lăng Dịch vươn tay, lau sương mù trên màn chắn thủy tinh cửa sổ, anh nói: “Em nói đúng, gần đây anh có chút cưng chiều Thiên Thiên, bị hạnh phúc làm choáng váng rồi.”
Lăng Húc: ” Thiên Thiên của em về sau trưởng thành sẽ là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, ai cũng không thể bắt nạt nó.”
Lăng Dịch nghe vậy đáp: “Được rồi, chúng ta phải cố gắng để ngày nào đó đến.”
Sáng hôm sau, Thiên Thiên tỉnh lại quả nhiên rất mất mát, nó ghé vào cửa sổ nhìn thật lâu, nhìn thấy Lăng Dịch tiến vào, quay đầu nói với anh: “Tuyết không có.”
Lăng Dịch ôm lấy nó từ phía sau, “Về sau con còn có rất nhiều cơ hội nhìn thấy tuyết đọng thật dày, cho nên không cần thất vọng.”
“Có thể nhìn đến sao?” Thiên Thiên hỏi.
Lăng Dịch nói: “Đương nhiên, có thể vùi cả người con vào.”
Vì thế Thiên Thiên cười, “Con muốn đi nhìn tuyết.”
Lăng Dịch trả lời nó: “Được, bác mang con đi nhìn tuyết.”






Lễ Giáng Sinh qua đi thực nhanh đến nguyên đán.
Buổi tối cuối cùng của năm nay, trung tâm mua sắm Duyệt Cấu có chương trình chào mừng năm mới lớn.
Vị trí địa lý của quảng trường của Duyệt Cấu vô cùng tốt, ngay bên cạnh đường dành riêng cho người đi bộ trong khu thương nghiệp phồn hoa nhất thành phố, bởi vì đường dành riêng cho người đi bộ đã có tuổi, bố cục thật khó tiến hành thay đổi lớn cho nên khoảng rộng từ đường dành riêng cho người đi bộ tới trung tâm mua sắm Duyệt Cấu chính là quảng trường.
Năm nay trên quảng trường muốn tổ chắc hoạt động đón chào năm mới, mời ca sĩ nổi danh đến biểu diễ, còn có biểu diễn pháo hoa cho nên trước đó có không ít người trẻ tuổi đã mời nhau cùng đến trung tâm mua sắm Duyệt Cấu đón năm mới.
Buổi sáng nhà trẻ còn lên lớp.
Thiên Thiên lắc đầu, nói cái gì cũng không chịu tiếp tục.
Đây là vì lúc Lăng Húc nói với nó có dặn nó nhớ kỹ ai cũng không được nói.
Có một ngày trước khi Thiên Thiên đi ngủ, Lăng Húc lén lút nói với nó: “Thiên Thiên, thật ra bác không phải bác.”
Thiên Thiên chẳng hiểu ra làm sao mà nhìn cậu.
Lăng Húc: “Thật ra bác là mẹ.”
Thiên Thiên “Hả?” Một tiếng mở to hai mắt, “Mẹ không phải con gái sao?”
Lăng Húc để sát vào bên tai nó, thấp giọng nói: “Về sau con sẽ hiểu, dù sao thật ra bác chính là mẹ, con là con trai của ba và bác biết không?”
Thiên Thiên nửa tin nửa ngờ nhìn Lăng Húc.
Lăng Húc: “Không thì con nghĩ xem còn có người nào đối tốt với con hơn bác không?”
Thiên Thiên lắc đầu.
“Cho nên, ” Lăng Húc nói tiếp, “Con nhớ rõ thì tốt rồi, đối với bác phải như đối với ba, chúng ta đều yêu con.”
Đối với những lời này, Thiên Thiên tỏ vẻ đồng ý gật đầu.
Lăng Húc hôn nó một chút, “Nhớ rõ đừng cho bác biết ba đã nói với con những lời này, cũng không có thể để cho người khác biết, bạn học cùng thầy cô cũng không thể nói, đây là bí mật, nhớ rõ chưa?”
Thiên Thiên trịnh trọng đáp: “Nhớ rõ.”
Kết quả vừa quay đầu lại, nó vì khoe khoang với Quan An Dung liền quên mình đã cam đoan với Lăng Húc.
Nhưng Quan An Dung hiển nhiên sẽ không xem là thật, nó vẫn khuyên bảo Thiên Thiên: “Chúng ta cùng đón năm mới đi.”
“Không cần, ” Thiên Thiên đứng dậy chạy đi, thả ly nước lại vị trí cũ.
Buổi chiều Lăng Húc cùng Lăng Dịch cùng tới đón nó.
Lúc từ nhà trẻ đi ra, Lăng Dịch ngồi xổm xuống giúp Thiên Thiên đội mũ, giúp nó lau vụn bánh còn dính bên khóe miệng.
Buổi tối Lăng Dịch có kế hoạch mang Thiên Thiên cùng Lăng Húc đi ăn cơm, sau đó bọn họ tới phòng cao nhất khách sạn bên trung tâm mua sắm Duyệt Cấu đã đặt từ trước, từ cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy hoạt động chào đón và cuộc biểu diễn pháo hoa trên quảng trường.
Bà chủ gần đây đã tuyển được thợ làm bánh mới, Lăng Húc kết thúc công tác ở Mễ Tô Trang Viên, kế hoạch qua nguyên đán liền chính thức tới nhà hàng cơm Tây đi làm.
Bữa tối cậu xoi mói điểm tâm ngọt nhà ăn đưa ra ý kiến.
Thiên Thiên nhìn cái bánh Creme Brule xinh đẹp, bắt tay Lăng Húc nói mình muốn ăn.
Lăng Húc dùng muỗng nhỏ đút nó một ngụm, hỏi: “Ăn được không?”
Thiên Thiên chẹp chẹp miệng một chút: “Ba làm ăn ngon hơn.”
Mặc kệ ăn điểm tâm ở nơi nào Thiên Thiên đều vĩnh viễn kiên trì không ngon bằng ba làm, chẳng sợ Lăng Húc vốn chưa từng làm bánh Creme Brule cho nó.
Cơm nước xong, Lăng Dịch vốn có kế hoạch trực tiếp trở về khách sạn, từ cửa sổ nhìn biểu diễn pháo hoa bên ngoài, như vậy tương đối an toàn cũng không cần chen chúc với đám người trên quảng trường.
Nhưng Thiên Thiên rất muốn đi quảng trường, hơn nữa nó nghe nói còn có người phát quà.
Lăng Dịch nói với nó: “Con muốn quà gì? Bác tặng cho con.”
Thiên Thiên lắc đầu, thật ra con nít chỉ muốn đi giúp vui mà thôi, nó lôi kéo tay Lăng Húc nhìn cậu.
Kết quả vừa khéo Lăng Húc cũng là một đứa bé ham vui, Thiên Thiên kéo cậu, cậu liền kéo Lăng Dịch, nói: “Đi đi anh, hai chúng ta mang theo Thiên Thiên thì sợ gì ngoài ý