Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/498 lượt.
cậu lâu như vậy, cậu không thể không có trách nhiệm như vậy, vì thế đành phải nói với Lăng Dịch: “Em suy nghĩ đã, dù sao cũng phải giải quyết xong chuyện bên này trước.”
Lăng Dịch đáp: “Tùy em thôi.”
Nói xong, Lăng Dịch liền rời khỏi tiệm bánh ngọt, bên ngoài lái xe đã đưa xe đến trước cửa tiệm bánh ngọt, đã đợi anh một hồi lâu.
Lăng Húc nhìn Lăng Dịch rời đi, đem đầu để trên cửa thủy tinh bình phục cảm xúc trong chốc lát mới đi vào tiệm bánh ngọt khóa cửa lại.
Cất bước Lăng Dịch, lúc Lăng Húc xoay người muốn về phòng thì nhìn thấy Thiên Thiên đang đứng ở hành lang nhìn cậu, không biết đã đứng ở chỗ này bao lâu.
Lúc này Lăng Húc nhìn thấy Thiên Thiên, không hiểu sao cảm thấy trong lòng chua xót, cậu đi qua ôm Thiên Thiên lên: “Nên tắm rửa đi ngủ.”
Thiên Thiên chần chờ một chút, giơ cánh tay lên vòng lấy cổ Lăng Húc.
Lăng Húc mang theo Thiên Thiên đi tắm rửa, lau khô đặt người ở trên giường, để sát vào ngửi ngửi, thân mình nhỏ nhắn thơm ngào ngạt, cậu vừa lòng mà gật gật đầu.
Thiên Thiên có chút không được tự nhiên, một lát sau vẫn tựa đầu vào cánh tay Lăng Húc, thấp giọng hỏi: “Bác đó là người xấu sao?”
Ai cũng không biết mẹ ở nơi nào, một người cho tới bây giờ chưa thấy qua vợ mình, một người cho tới bây giờ chưa thấy qua mẹ mình, lúc này đều lâm vào trong tưởng tượng của riêng mình.
Sau một lúc an tĩnh, Lăng Húc mới nói: “Để xem đã, không vội một, hai ngày.” Nói xong, cậu quay đầu nhìn thấy Thiên Thiên đã ngủ rồi.
Dịch đầu Thiên Thiên lên gối đầu, Lăng Húc lật người cũng nhắm mắt lại ngủ.
Ngày hôm sau ở nhà trẻ, nhóm bạn nhỏ chơi trò cá nhỏ đuổi bắt tôm nhỏ.
Vừa mới đầu Thiên Thiên là tôm nhỏ, cá nhỏ Quan An Dung ở phía sau làm thế nào cũng đuổi không kịp nó; sau này hai người đổi chỗ, mỗi lần Quan An Dung chạy đầu tiên, Thiên Thiên đều xoay ngược lại chặn đường đi của nó, kết quả một chút liền đem bắt được nó.
Vì thế lần thứ hai đến phiên Quan An Dung đuổi theo Thiên Thiên, nó cảm thấy không phục, chờ đến lúc nhạc dừng lại, đột nhiên phác về phía trước kết quả nhào tới làm Thiên Thiên té trên mặt đất, chính mình cũng đi ngã xuống theo.
Nhà trẻ tan học sớm, lúc Lăng Húc đánh xe đến dưới công ty của Lăng Dịch thì công ty vẫn chưa tan tầm.
Bí thư lần trước gặp qua một lần tự mình xuống dưới đón Lăng Húc.
Lăng Dịch có hai bí thư, một nam một nữ, tuổi cũng không lớn, cô gái tới đón Lăng Húc tên là Dư Mi. Lần trước nghe Lăng Húc tự xưng là em trai của Lăng Dịch, Dư Mi còn chưa tin tưởng, nhưng đến bây giờ cô đã không còn gì để hoài nghi.
Tổng giám đốc Lăng chẳng những gọi cô xuống dưới đón người, còn để cô mang theo ví xuống trả tiền xe, Dư Mi cảm thấy như đang giúp ông chủ đón con trai vậy.
Tới nơi, Lăng Húc xuống xe bế Thiên Thiên xuống.
Lăng Húc giơ tay lên sờ sờ mặt của nó.
Dư Mi mang theo Lăng Húc đến văn phòng Lăng Dịch, nói cho cậu biết bây giờ Lăng Dịch còn ở phòng họp nhỏ bên cạnh, để cậu đi vào bên trong phòng làm việc của Lăng Dịch chờ một chút.
Trong phòng làm việc mở đèn nhưng không có người.
Sau khi Lăng Húc đi vào, đặt Thiên Thiên ở trên ghế sa lông, chính mình đứng lên đi đến bên cạnh cửa sổ sát đất, nhìn xung quanh trong chốc lát, sau đó kéo ghế của Lăng Dịch ra, đặt mông ngồi lên trên.
Ghế làm việc của Lăng Dịch rộng lớn mà thoải mái, Lăng Húc giãn ra cánh tay duỗi thắt lưng làm biếng, cười ngây ngô hai tiếng.
Vừa lúc Dư Mi cầm trong tay hai ly nước đẩy cửa ra tiến vào thấy được một màn này.
Lăng Húc cảm thấy chính mình nhất định thật ngốc.
Nhưng Dư Mi chỉ mỉm cười một chút, đi đến bên cạnh bàn để ly xuống, còn thấp giọng hỏi Thiên Thiên muốn uống nước hay không.
Thiên Thiên nhìn thoáng qua Lăng Húc, gật gật đầu.
Lúc này Lăng Húc mới nó: “Uống cái gì? Tôi cũng muốn uống.”
Dư Mi ngẩn người, chần chờ nói rằng: “Anh muốn uống cái gì?”
Lăng Húc nói: “Nước ngọt.”
Đại khái Dư Mi chưa từng gặp qua người khách nào yêu cầu uống nước ngọt, tuy rằng kinh ngạc một chút nhưng vẫn không từ chối.
Lúc cô sắp đi ra ngoài Lăng Húc lại bổ sung một câu: “Tôi muốn Cocacola, không cần thứ khác.”
Dư Mi ngốc ngốc gật đầu, “Được.”
Lăng Húc ngồi ở trên ghế, chuyển vòng đối mặt với cửa sổ thủy tinh, thở dài đưa tay dán ở trên, nhìn ra xa xa.
Thiên Thiên ngồi trên ghế sa lông ngáp một cái to.
“Mệt sao?” Lăng Húc chuyển lại đây hỏi nó.
Sáng hôm nay Thiên Thiên đánh nhau với Quan An Dung, giữa trưa ngủ cũng không được ngon giấc, lúc này mắt đã có chút mơ màng.
Lăng Húc nói: “Ngủ một lát đi.”
Thiên Thiên nghiêng thân mình ngã xuống ghế sa lông.
Văn phòng mở điều hòa, Thiên Thiên chỉ mặc một cái áo ngắn tay. Lăng Húc có kinh nghiệm không dám để cậu bé cảm lạnh nữa, vì thế đứng lên muốn tìm cái gì đó đắp cho nó.
Sau đó cậu phát hiện bên trái văn phòng còn có một cái cửa, đi qua vặn nắm tay phát hiện cửa không khóa, mở ra cách vách là một gian phòng nghỉ, trung gian có một cái giường l