Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/607 lượt.
Lăng Dịch dừng lại động tác, ngẩng đầu nhìn cậu, “Sau khi em và dì rời khỏi, tinh thần của ba vẫn luôn thực sa sút, một đoạn thời gian thật dài đều là chú Lưu an ủi ba.”
Lăng Húc vẫn chưa hiểu, hơi hơi nghiêng đầu chờ Lăng Dịch nói tiếp.
Lăng Dịch nói: “Tình cảm của ba đối em không phải nói cắt là có thể cắt, có vài thứ còn quan trọng hơn cả huyết thống, đại khái chú Lưu cũng hiểu được điều này.”
Nhắc tới ba, Lăng Húc tránh không được có chút suy sụp.
Lăng Dịch nói tiếp: “Em đi chứ?”
Lăng Húc cúi đầu suy nghĩ, sau đó ngẩng đầu hỏi Lăng Dịch: “Anh cảm thấy sao?”
Lăng Dịch trả lời cậu: “Đi thôi, đến lúc đó đi theo anh thì tốt rồi.”
Lăng Húc nghe anh nói như vậy, nhẹ nhàng gật đầu: “Được rồi.”
Ngộ đối với Lăng Húc mà nói, chính là một trong những người bạn tương đối tốt của ba, vì vậy trước kia chú rất thích cậu, có một lần đi ra ngoài công tác về còn mua quà cho cậu và Lăng Dịch.
Nhưng dù người có tốt, cũng chỉ là người lớn không có ý gì.
Trước kia Lăng Húc có chút không hợp với kiểu gặp mặt như vậy, bây giờ muốn cậu lấy thân phận một người thành niên gia nhập, cậu càng cảm thấy khó chịu.
Nhưng nếu Lăng Dịch đề nghị cậu đi, cậu cảm thấy mình cần phải đi một chuyến, ít nhất không thể biểu hiện rất không có lễ phép.
Lăng Dịch nói với cậu cái gì cũng không cần chuẩn bị, quà đã chuẩn bị xong, đến lúc đó cậu đi theo mình là được.
Thiên Thiên lắc lắc đầu, sau đó lại nói một câu: “Không khẩn trương.”
Nơi Lưu Ngộ mời khách là một nhà hàng năm sao trong trung tâm thành phố. Thật ra năm nay Lưu Ngộ chỉ hơn năm mươi tuổi, không coi là quá lớn, nhưng thân thể không được tốt lắm.
Bản thân ông không đứng ở chưa đón khách, mà là do con gái ông – Lưu Hiểu Lộ cùng một trợ lý theo ông rất nhiều năm đứng ở cửa lớn nhà hàng đón khách.
Lăng Húc cảm thấy Lăng Dịch như nhổ củ cải mà nhổ mình xuống xe, một tay cậu đỡ cửa xe một tay đỡ thắt lưng ai nha hai tiếng, Lăng Dịch thì đứng phía sau cậu duỗi tay bế Thiên Thiên xuống.
Lưu Hiểu Lộ đón tiếp tiến đến, nhìn Lăng Húc nói: “Làm sao vậy? Bị thương?”
Lăng Húc vội vàng thẳng thắt lưng, cậu không muốn để người khác biết thắt lưng cậu bị thương, cười cười đáp: “Không có việc gì.”
Vừa thấy mặt Lưu Hiểu Lộ, Lăng Húc lập tức nhớ lại Lưu Hiểu Lộ hình như đang theo đuổi Lăng Dịch, cậu theo bản năng nhìn thoáng qua Lăng Dịch, Lăng Dịch lại đang giúp đỡ sửa sang lại áo cho Thiên Thiên trong ngực.
Lưu Hiểu Lộ cũng nhìn Lăng Dịch, chờ anh chú ý tới mình mới cười nói: “Anh đã đến rồi?”
Lăng Dịch gật gật đầu, khách sáo xa cách hỏi: “Chú Lưu đâu?”
Lưu Hiểu Lộ đáp: “Ở bên trong, mời vào thôi.”
Toàn bộ nhà hàng bày đầy tiệc rượu, người đến người đi vô cùng náo nhiệt, bên người Lưu Ngộ chật ních khách chúc thọ, lúc Lăng Dịch mang theo Lăng Húc đi gặp ông, ông dường như rút không ra quá nhiều thời gian đến xã giao bọn họ.
Lúc thấy Lăng Húc đến, ông nhẹ nhàng vỗ bờ vai của cậu một cái: “Tiểu Húc à, đã thật nhiều năm không gặp cháu rồi.”
Lăng Húc vốn không có tình cảm gì với Lưu Ngộ, nhưng chú Lưu trong trí nhớ rõ ràng còn là một trung niên nhân bỗng lập tức biến thành già nua, cậu vẫn nhịn không được có chút xót xa trong lòng, nghĩ nếu ba còn ở đây, đại khái cũng như vậy.
Tâm tình của cậu viết ở trên mặt làm cho Lưu Ngộ hiểu lầm, thầm nghĩ đứa nhỏ này là một người niệm chuyện xưa đa sầu đa cảm, ông nói với Lăng Dịch: “Ăn xong cơm đừng đi, đêm nay cùng đến nhà của chú ăn bữa cơm chiều.”
Lăng Dịch không tốt từ chối, đành phải đáp: “Vâng.”
Bữa cơm giữa trưa thật ra Lăng Húc và Thiên Thiên đều ăn no.
Lúc ăn cơm, Lăng Húc nhìn thấy Phan Văn Thiệu cũng tới, y chúc mừng Lưu Ngộ xong, đi đến bên người Lăng Dịch, hỏi anh: “Có phải chú Lưu mời cậu ăn cơm chiều không?”
Lăng Dịch gật gật đầu.
Phan Văn Thiệu nói: “Tôi cũng bị lưu lại.”
Y vừa nói vừa ngồi ở vị trí bên người Lăng Dịch.
Thiên Thiên cùng Lăng Húc đồng loạt nhìn về phía Phan Văn Thiệu, bởi vì y mặc một cái áo ngắn màu bạc, phía dưới là quần đen bó sát người cùng giày, tạo hình này làm Lăng Húc cảm thấy có chút khó nói.
Phan Văn Thiệu chú ý tới Thiên Thiên, cười chào hỏi với nó: “Bảo bối, lại gặp mặt.”
Vẻ mặt Thiên Thiên cảnh giác.
Nhưng lúc này y không đi quấy rối Thiên Thiên, mà là nhìn Lăng Húc: “Còn ở nhà anh cậu?”
Lăng Húc cảm thấy lời này y hỏi có chút chẳng ra làm sao nhưng vẫn đáp: “Đúng vậy, làm sao vậy?”
Phan Văn Thiệu cười cười, khóe mắt liếc Lăng Dịch một cái, không nói gì.
Ăn xong cơm trưa, thay đổi đến một quán trà lộ thiên, vài người trẻ tuổi ngồi xuống uống trà nói chuyện phiếm. Trừ Lăng Dịch, Lăng Húc, Phan Văn Thiệu, Lưu Hiểu Lộ, trợ lý của Lưu Ngộ cũng ở đây, cùng với một ít bạn bè của Lăng Dịch mà Lăng Húc vốn không có ấn tượng.
Thiên Thiên cơm nước xong mệt rã rời, vốn muốn ghé vào người Lăng Húc đi ngủ, nhưng Lăng Húc đau thắt lưng, nó đành phải ghé vào người Lăng Dịch đi ngủ.
Phan Văn Thiệu dùng một bàn tay chống mặt nhìn Lăng Dịch, đột nhiên