XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/610 lượt.

một lần, trong giọng nói vẫn mang theo lo lắng, không biết con trai sống có tốt hay không.
Lưu Ngộ cảm thấy, người bạn tốt như vậy, có thể giúp một chút thì nên giúp một chút đi.
Nhưng bữa cơm này, Lưu Ngộ không phải chỉ vì nói chừng đó với Lăng Húc, bản thân ông qua sinh nhật này, tính toán chờ đến lúc thời tiết ấm lên liền đi bờ biển phương nam tĩnh dưỡng một thời gian, chuyện làm ăn ông muốn chậm rãi giao cho con gái xử lý.
Dựa theo ý tưởng của Lưu Ngộ, tốt nhất là Lưu Hiểu Lộ có thể tìm người chồng có khả giúp cô, nhưng Lưu Hiểu Lộ chậm chạp không gặp được người thích hợp, tính cách lại quật cường, ông không có biện pháp cưỡng ép cô, chỉ có thể mượn cơ hội này mời những người trẻ tuổi lớn lên từ nhỏ với Lưu Hiểu Lộ đến ăn một bữa cơm, nhắc nhở bọn họ giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên tình nghĩa đồng lứa.
Đương nhiên, Lưu Ngộ còn chuẩn bị một bữa cơm khác, là mở tiệc chiêu đãi những bạn bè cũ của ông, nhưng thời gian không phải hôm nay.
Bởi vì trên bàn cơm có một vị trưởng bối, cho nên bữa cơm này tất cả mọi người đều thu liễm, Lăng Húc cảm thấy còn khó chịu hơn bữa cơm hồi trưa.
Trên đường lấy cớ mang Thiên Thiên đi vệ sinh thả lỏng một chút, lúc trở về chỗ ngồi, Lăng Húc đột nhiên chú ý tới Phan Văn Thiệu đang dùng chân đụng vào chân trợ lý Lưu Ngộ đang ngồi cạnh y.
Trợ lý của Lưu Ngộ – Tiêu Thời nhìn còn thực tuổi trẻ, cao gầy, ngũ quan anh tuấn, mang kính mắt.
Lăng Húc cảm thấy động tác kia của Phan Văn Thiệu có chút nói không nên lời, giống như cô gái muốn quyến rũ đàn ông nên động chân dưới bàn ăn trong phim.
Nhưng cậu không có biện pháp vẫn luôn đứng ở bên cạnh nhìn, sau khi trở lại chỗ ngồi cứ nhịn không được nhìn thoáng qua biểu cảm của Tiêu Thời, thấy ánh mắt của hắn bình tĩnh, hoàn toàn không giao lưu ánh mắt với Phan Văn Thiệu ngồi ở bên người.
Lăng Húc nghĩ thầm rằng, có thể là cậu nhìn lầm rồi, góc độ kia đại khái không đụng tới đi?






Sau đó bữa cơm này Lăng Húc ăn có chút không được tự nhiên.
Cậu sẽ bất giác trộm quan sát Phan Văn Thiệu cùng Tiêu Thời, muốn xem hai người bọn họ còn có hành động đặc biệt gì không. Tuy rằng chính Lăng Húc cảm thấy mình có chút lén lút, nhưng cậu nhịn không được cảm thấy tò mò.
Nhưng hai người kia ở mặt ngoài luôn gió êm sóng lặng, giống như cái gì cũng chưa từng xảy ra.
Lăng Húc dùng răng nanh cắn hoa quả trên nĩa, nghĩ thầm rằng hay là mình nhìn lầm rồi.
Lúc này Lăng Dịch đột nhiên nhẹ nhàng đẩy cánh tay cậu một chút.
Mà Tiêu Thời rõ ràng cảm giác được, vẻ mặt lại không có chút biến hóa, thậm chí cũng không quay đầu nhìn Phan Văn Thiệu.
Lăng Húc há to miệng lại yên lặng ngậm lại, cảm thấy mình phát hiện ra điều gì bí mật vô cùng.
Lúc lên xe, bởi vì Thiên Thiên đang ngủ trong ngực Lăng Dịch, cho nên Lăng Dịch không buông nó xuống mà trực tiếp ôm nó ngồi ở chỗ ngồi phía sau, Lăng Húc chầm chậm chầm chậm kéo nửa ngày, gian nan chui vào bên trong xe, đè xuống cửa sổ xe phất tay với mấy người đưa tiễn bên ngoài: “Không cần đưa nha!”
Phan Văn Thiệu cho Lăng Húc một cái hôn gió, “See you!”
Lăng Húc rùng mình, vội vàng kéo cửa sổ xe lên, thuận tiện nhìn lén Tiêu Thời một cái cuối cùng, phát hiện hắn an tĩnh đứng ở sau đám người, bởi vì kính mắt có chút phản quang, hoàn toàn không có cách nào thấy rõ ràng ánh mắt của hắn.
Tài xế khỏi động ô tô.
Lăng Húc thẳng thắn bối sau này tới sát, trong lòng chậc chậc vài tiếng, nghĩ Tiêu Thời cái này người thật là một giả đứng đắn.
Rốt cục Lăng Dịch nhịn không được hỏi cậu: “Tiêu Thời rất bảnh?”
Lăng Húc xoay đầu lại, vẻ mặt không rõ, “Tiêu Thời là ai?”
Lăng Dịch nói: “Trợ lý của chú Lưu, chính là người em cứ nhìn chằm chằm vào đấy.”
“A ——” Lăng Húc gật đầu, nghĩ nghĩ nói rằng, “Đúng vậy, rất bảnh.”
Thật ra cậu còn muốn nói với Lăng Dịch chuyện cậu nhìn thấy, nhưng thấy phía trước còn có tài xế, cảm thấy không quá tiện nói ra khỏi miệng, vì thế nhịn tính toán trở về lại nói.
Trở lại trước cửa nhà, Lăng Dịch dùng một tay ôm Thiên Thiên, một tay từ túi áo đào chìa khóa mở cửa.
Lăng Húc đứng ở phía sau anh, đột nhiên vươn tay qua nhéo mông Lăng Dịch một chút.
Động tác của Lăng Dịch đột nhiên tạm dừng, cảm thấy gân xanh trên trán nhảy lên hai cái, xoay người sang chỗ khác lạnh lùng nói: “Lăng Húc!”
Lăng Húc cảm thấy Lăng Dịch phản ứng như vậy mới là đàn ông bình thường nên phản ứng, Tiêu trợ lý kia quả nhiên không bình thường! cậu thấy Lăng Dịch tức giận, vội vàng cười nói: “Đừng tức giận, chỉ đùa với anh một chút, hay là em cũng cho anh nhéo lại.”
Nói xong, Lăng Húc xoay người đưa mông về phía Lăng Dịch, nếu không đau thắt lưng, phỏng chừng cậu còn sẽ chổng mông lên.
Trong lòng Lăng Dịch không có lý do bực mình một trận, anh vươn tay, năm ngón tay mở ra nắm lấy mông Lăng Húc, dùng sức nhéo một chút.
Vốn là Lăng Húc để Lăng Dịch nhéo cậu, nhưng bây giờ Lăng Dịch thật sự động thủ, cậu lại nhịn không được có chút đỏ mặt, vừa rồi động tác Lăng Dịch nhéo rất giống như đang tá