Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134618
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/618 lượt.
ại giống nhau? Trần Quan Hi cùng Triệu Bản Sơn tại sao lại giống như vậy? Thế giới này quá lớn, hai người không có huyết thống lớn lên giống nhau cũng không phải chuyện không thể, đây có thể là duyên phận của Thiên Thiên và Lăng Dịch, cậu cần gì phải suy nghĩ nhiều chứ?
Lăng Húc an tĩnh ngồi trong chốc lát, lựa chọn khả năng thứ ba, tính toán tạm thời buông nghi vấn này xuống mà không lựa chọn hoài nghi Lăng Dịch.
Có lẽ có một ngày gặp được mẹ Thiên Thiên sẽ biết.
Hay là, có khi cậu cố ý tìm một cô gái giống Lăng Dịch, bởi vì cậu rất nhớ Lăng Dịch ?
Lăng Húc đột nhiên nổi một thân da gà, cậu cảm thấy đây không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng, vẫy vẫy đầu, tự nói với mình không cần tiếp tục suy nghĩ miên man.
Buổi tối lúc ăn cơm, Lăng Húc nhìn chằm chằm vào mặt Lăng Dịch, chỉ dùng đũa gắp cơm tẻ đưa vào miệng, ngay cả đồ ăn cũng quên kẹp.
Lăng Dịch dùng đũa gõ gõ cái đĩa trước mặt cậu, “Em lấy anh ăn với cơm à?”
Lăng Húc chần chờ dừng lại đũa, cậu hỏi Lăng Dịch: “Anh cảm thấy em và Thiên Thiên giống nhau không?”
Lăng Dịch nghe vậy nhìn kỹ hai người, nói: “Rất giống.”
Quả thật rất giống, mặt mày Thiên Thiên có thể nhìn ra được hình dáng của Lăng Húc, nhưng ngũ quan rõ ràng càng có thể thấy được bộ dáng Lăng Dịch.
Lăng Húc liếc Thiên Thiên một cái: “Vì sao em cảm thấy anh và Thiên Thiên càng giống hơn chứ?”
Vì cái gì? làm sao Lăng Dịch biết được vì cái gì?
Anh nhìn mặt Thiên Thiên, nói: “Có duyên phận đi.”
Vài chữ này nói ra khỏi miệng, Lăng Dịch giống như bị chính mình thuyết phục, anh nghĩ dù bên cạnh anh không phải là Lăng Húc, thì anh đã định trước đời này sẽ không có con, khả năng Thiên Thiên có duyên phận với anh, mới xuất hiện ở bên cạnh anh.
Duyên phận.
Lăng Húc nghe anh nói như vậy, đột nhiên cảm thấy thân tâm đều vui sướng, tính toán đêm nay ăn nhiều một chén cơm.
Vết thương trên lưng gây sức ép cậu vài ngày, không hoàn toàn hồi phục, nhưng chỉ cần không tính xoay mình thành cái kết, động tác xoay người đơn giản cũng không thành vấn đề, Lăng Húc liền trở về tiệm bánh ngọt đi làm.
Bà chủ cho cậu nghỉ đến khi lành hẳn nhưng da mặt cậu không có dày như vậy, cứ mãi ở nhà chơi, lại nói trong nhà chơi lâu cũng có chút nhàm chán, cậu cũng không thể rủ một đống bạn học cùng cậu đi ra ngoài chơi bóng.
Ngày đầu tiên trở về đi làm, Lăng Húc từ chối đề xuất để lái xe đưa đi của Lăng Dịch, sáng sớm đã tự mình đạp xe đạp điện đi tiệm bánh ngọt.
Lúc cậu đến, hai thợ làm bánh khác đã đến, cậu ngừng xe đi vào, ai cũng không phát hiện ra cậu, đại khái không biết hôm nay cậu sẽ trở lại đi làm.
Lăng Húc đi đến cửa phòng làm việc thì nghe được hai người đang tại tán gẫu về cậu.
Tình hình này thật ra có chút xấu hổ, Lăng Húc cũng không muốn nghe người khác nghị luận sau lưng mình, nhưng lúc cậu nghe được Đặng Thịnh nói “Thằng nhóc Lăng Húc này về sau tính như thế nào a?” thì vẫn dừng chân, an tĩnh đứng ở bên ngoài.
Lưu Đồng trả lời không chút để ý, “Không phải cậu ta còn có một anh trai có tiền sao?”
Đặng Thịnh nói: “Anh nghe tiểu Mang nói à?”
Tiểu Mang chính là cô bé thu ngân trong tiệm.
Lưu Đồng “Ừ” một tiếng.
Đặng Thịnh tò mò nói: “Anh trai cậu ta có tiền như vậy, lẽ ra gia nghiệp nên có một phần của cậu ta, anh nói sao cậu ta vẫn luôn ở nơi này?”
Lưu Đồng hồi đáp: “Làm sao tôi biết? Anh quản người ta nhiều vậy.”
Đặng Thịnh bĩu môi: “Còn không phải vì quan tâm cậu ta sao, cậu ta một người mang theo con nhỏ, lớn như vậy còn đi theo anh trai, về sau con cậu ta lớn một chút, đến tuổi đi học thì làm sao? Anh cậu ta kết hôn thì cậu ta phải làm thế nào?”
Lưu Đồng hừ một tiếng, “Anh có thể để tâm hết sao? Còn không phải chỉ có thể nhờ bản thân cậu ta chống.”
Nói tới đây, hai người không tiếp tục tán gẫu về Lăng Húc, mà là nói đến chuyện khác, chuyển đề tài.
Lăng Húc yên lặng ngồi xổm ở cửa trong chốc lát, làm bộ như cái gì cũng không nghe mà đi vào.
Đêm hôm đó trở về, Lăng Húc chiếm lấy máy tính của Lăng Dịch, luôn luôn ở trên mạng tra cái gì đó.
Lăng Dịch thay quần áo đi vào thư phòng, hỏi cậu: “Đang tìm cái gì?”
Lăng Húc nói: “Em tìm xem có chương trình học gì không.”
“Chương trình học?” Lăng Dịch nghe vậy đến bên cạnh cậu, một bàn tay chống trước bàn máy tính, thân thể hơi hơi nghiêng về trước.
Lăng Húc cảm thấy mình như bị Lăng Dịch bao bọc lấy, cậu có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể của Lăng Dịch, còn có thể nghe được mùi xà phòng thơm từ quần áo của y.
“Khóa học thợ làm bánh kem?” Lăng Dịch có chút kinh ngạc.
Lăng Húc cảm thấy mình có chút phân tâm, nguyên nhân chủ yếu là vì sự tồn tại của Lăng Dịch quá mạnh mẽ.
Cậu đáp: “Em muốn tìm xem có chương trình học buổi tối hay không, nếu có thể thì em tính đi báo danh học.”
Lăng Dịch kỳ quái nhìn cậu, “Sao vậy? Đột nhiên muốn cầu tiến?”
Lăng Húc không trả lời, cậu không muốn nói với Lăng Dịch mình không có khả năng dựa vào anh cả đời, cứ cảm thấy nói ra liền xa lạ, như vậy không tốt.
Nhưng miệng không nói, Lăng Húc lại không thể không thừa