Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/623 lượt.
có chút chậm, vì thế khiêng Thiên Thiên lên vai, để nó ôm đầu của mình mà đi vào bên trong.
Thiên Thiên thực hưng phấn, một đường đều cười lớn tiếng.
Cho đến khi Lăng Húc đẩy ra cửa phòng ăn.
Cậu cho rằng bữa cơm này chỉ có vợ chồng bác cả, Lăng Dịch cùng với cậu và Thiên Thiên, nhưng nháy mắt lúc đẩy cửa ra cậu mới phát hiện nơi này dĩ nhiên là một phòng lớn, bên trong phòng có hai cái bàn tròn lớn, lúc này đã ngồi gần đủ.
Lăng Húc lập tức liền ngây ngẩn cả người, Thiên Thiên vì Lăng Húc đột nhiên dừng lại cũng dừng tiếng cười kỳ quái mà nhìn vào bên trong.
Người trong phòng trừ vài đứa bé, mặt khác Lăng Húc đều nhận ra, toàn bộ là thân thích của nhà họ Lăng.
Lăng Dịch nhìn thấy Lăng Húc, lập tức từ chỗ ngồi đứng lên đi tới chỗ cậu, anh cũng không biết bác cả mời Lăng Húc, bởi vì lúc gọi điện thoại anh không ở bên cạnh bọn họ.
Nếu hỏi ý tứ của anh, Lăng Dịch sẽ không tán thành để Lăng Húc đến, dù thân thích nhà họ Lăng đối đãi như thế nào Lăng Húc, anh đều không hy vọng cảm xúc của Lăng Húc bị ảnh hưởng.
Nhưng vợ chồng bác cả mời không có ác ý, bọn họ chỉ xem Lăng Húc là một phần tử của nhà họ Lăng, không cảm thấy Lăng Húc sẽ bị bài xích và đối đãi bất bình đẳng.
Lăng Dịch đi đến bên người Lăng Húc, thấp giọng hỏi: “Bác cả mời em tới?”
Người trong phòng đều nhìn về phía Lăng Húc, đã có người bắt đầu thấp giọng nghị luận.
Lăng Húc đột nhiên hiểu được có chút không thích hợp, cậu liếc thím cả đang thiện ý mà ngoắt mình tới, chần chờ một chút hỏi Lăng Dịch: “Giờ em về có được không?”
Người đều đến, hơn nữa đã bị hai bác thấy, lập tức xoay người bước đi đương nhiên không thích hợp.
Lăng Dịch vươn tay ôm Thiên Thiên xuống khỏi người cậu, sau đó lôi kéo tay cậu, nói: “Em và Thiên Thiên đến ngồi cạnh anh đi.”
Lăng Húc bị Lăng Dịch kéo đi vào, cậu nhìn những người kia, thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc. Bên trong có dì út, trước kia dì út rất thương cậu, sinh nhật hàng năm đều tặng quà cho cậu, cậu lại không thân với dì cả, bởi vì cậu vẫn cảm thấy trên người dì cả có chút khí thế bén nhọn.
Thật ra trong trí nhớ Lăng Húc không có đoạn ký ức làm người ta khó xử khó chịu đã qua, mọi người lưu cho cậu vẫn là ấn tượng mười năm trước.
Cậu có chút khẩn trương, lại có chút khổ sở, không biết trừ Lăng Dịch ra, những người khác trong nhà họ Lăng sẽ có thái độ gì với cậu.
Lăng Dịch để cậu ngồi ở bên cạnh mình, Thiên Thiên thì ngồi ở giữa Lăng Húc cùng thím cả, miễn cho nó không có cảm giác an toàn.
Lúc này dì út mới mở miệng: “Lăng Húc? trở về lúc nào vậy?”
Lăng Húc vẫn chưa trả lời, liền nghe được dì cả hỏi: “Mẹ cậu cũng về?”
Lăng Dịch cầm lấy tay Lăng Húc đặt dưới bàn, thay cậu đáp lời: “Em ấy trở về một mình, mẹ em ấy không trở về.”
Tay Lăng Húc có chút lạnh, cậu cảm giác được độ ấm từ lòng bàn tay Lăng Dịch truyền tới.
Con trai dì út nhỏ hơn Lăng Húc gần tới chín tuổi, lúc này kéo ống tay áo mẹ mình một chút, đè thấp giọng hỏi: “Không phải nói hắn không phải là con trai của bác hai sao? Sao còn trở lại?”
Tuy nói hắn đè thấp giọng, nhưng người một bàn người vẫn có thể nghe được.
Lăng Dịch mở miệng trước, gọi tên của hắn: “Vĩ Giang, muốn nói gì thì hào phóng một chút, con trai không cần sợ hãi rụt rè.”
Thiếu niên tên là Chung Vĩ Giang lập tức đỏ mặt, cũng có chút không vui, nói: “Em lại không nói lung tung.”
Lăng Dịch nói: “Nếu cảm thấy không hài lòng vậy cậu có thể nói với bác cả và thím cả, cậu là bọn họ mời tới, Lăng Húc cũng là bọn họ mời tới.”
Dì út đi ra hoà giải, “Sao lại tức giận rồi? Đứa nhỏ nói không lựa lời, Lăng Dịch cháu đừng so đo với nó.”
Trong nhà này, bối phận của Lăng Dịch không tính cao, nhưng lấy thân phận địa vị của anh hiện giờ, trong nhà họ Lăng dường như không có người nguyện ý chọc anh không vui.
Chung Vĩ Giang còn nhỏ tuổi, Lăng Dịch hoàn toàn không cần chấp nhặt nó.
Nhưng anh muốn cho thấy thái độ của mình, hôm nay Lăng Húc không tới thì thôi, nhưng nếu Lăng Húc đã ở trong này, anh sẽ không cho phép bất luận kẻ nào dùng thân thế của Lăng Húc gây khó dễ cho cậu.
Lăng Húc nhẹ nhàng kéo Lăng Dịch một chút, lắc lắc đầu ý bảo không sao, đừng nói nữa.
Lúc này Lăng Dịch mới nói với bác cả: “Chuẩn bị dùng cơm được chưa ạ?”
Bác cả và thím cả nhìn thấy không khí có chút xấu hổ, lúc này vội vàng nói: “Ăn cơm trước đi, đều là người một nhà, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Lăng Dịch tỏ thái độ ngay từ đầu, kế tiếp không có ai nhắc lại chuyện Lăng Húc, không có người muốn vì chuyện nhỏ này mà đắc tội Lăng Dịch.
Cũng vì vậy, giữa mọi người và Lăng Húc dường như không giao lưu gì, chủ yếu là bởi vì xấu hổ.
Trường hợp này, Lăng Húc thật sự cảm nhận được cái gì gọi là ăn không có khẩu vị, cậu dứt khoát chuyên tâm chăm sóc Thiên Thiên, hỏi Thiên Thiên muốn ăn cái gì cậu kẹp cho nó.
Cá tính Thiên Thiên mẫn cảm, nó có thể cảm giác được người chỗ này đối xử với bọn họ không quá thân mật, lúc Lăng Húc hỏi nó muốn ăn cái gì thì nó đều lắc đầu