Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 134742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.
Nó không bị vỡ chứ?
_ Đây là thủy tinh đặc biệt. Thật ra trên đó còn một tầng. Nếu muốn xem có thể lên đó!
Cô nhìn lại, phát hiện anh chuẩn bị đem đôi giày của cô cho vào thùng rác.
_ Này, giày tôi mới mua!
_ Anh sẽ mua cho em đôi mới.
Anh bỏ qua kháng nghị của cô, nhanh chóng đem đôi giày cho vào thùng rác. Sau đó lấy bông gòn tẩm vào cồn, cẩn thận lau mụn nước trên chân cô.
_ Thấy vẻ mặt chăm chú của anh, cô âm thầm thở dài, vô lực lẩm bẩm nói.
_ Quên đi! Dù gì tôi mua giày cũng chỉ để ứng phó tối hôm nay.
Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, không nói thêm cái gì, cầm kim đến gần mụn nước của cô, Ninh Ninh thấy thế nhịn không được co rụt lại. Hawke nhẹ nắm mắt cá chân của cô, dừng lại động tác, nhìn cô trấn an nói.
_ Yên tâm, không đau đâu. Anh trước kia từng làm rồi.
_ Vì sao?
Cô tò mò mở miệng.
_ Tập đi catwall.
Cô sửng sốt, Hawke thừa dịp cô sững sờ, dùng kim đã khử trùng châm vỡ mụn nước. Khi nước chảy ra hết, liền dùng oxy già sát trùng.
Nhìn anh xử lí mụn nước của cô một cách thành thục, Ninh Ninh có chút không ngờ đến, vẫn biết anh từng làm người mẫu nhưng lại không từng nghĩ đến việc anh cố chấp tập đi catwall đến nỗi chân nổi mụn nước.
Kỳ thật lúc trước cô không hiểu rõ người đàn ông này. Giờ từng bước, từng bước hiểu anh. Lúc trước cô không thể hiểu vì sao mình lại chạy đến đây bởi vì không dám suy nghĩ quá sâu. Cũng bởi vì cô biết ngoại trừ ba mẹ sinh cô ra, cô chưa từng quan tâm đến một ai khác.Được rồi, cô thừa nhận, cô chính là háo sắc, cho nên mới vì người đàn ông đẹp đẽ đang ngồi trước mặt này mà từ xa xôi chạy đến đây. Đi cùng Bạch Vân tìm Khấu ca chỉ là cái cớ. Cô chính là không thể đối mặt với người đàn ông này chấp nhận mình đã say mê. Nhưng mà say mê vì cái gì? Khuôn mặt anh đúng là dễ khiến người khác say mê nhưng đâu phải trên thế giới này chỉ có anh đẹp trai.
Có lẽ nên như anh nói, chúng ta có thể thử hẹn hò. Dù sao cô cũng không có ghét anh, anh lại tỏ vẻ có ý với cô. Hai người chúng ta có hẹn hò cũng đâu có gì kì lạ.
Nói sau đi! Chuyện này không nghĩ cũng không chết ai. Là dục vọng cũng tốt, tò mò cũng thế. Thế giới này mỗi ngày đều có người lên giường, mỗi ngày đều có người phát sinh chuyện tình một đêm. Cho dù cô và anh ở cùng một chỗ, say mê một đêm thì cũng đâu có sao?
Sau đó bất quá thì chia tay, chia tay thì cô Đài Loan, anh ở Mỹ, đến già cũng không có cơ hội gặp lại cho đỡ xấu hổ.
_ Hawke?
Nhanh người nằm lên giường, cô lớn tiếng gọi anh.
_ Sao?
Anh lấy một băng gạc thay cô băng bó vết thương.
_ Tôi không thích cùng người khác có chung một người đàn ông.
Tim đập bình bịch bình bịch vang, cô nhìn thẳng anh, trấn định nói.
_ Cho nên lúc chúng ta bên nhau, anh không được tìm đến người con gái khác. (Di Di: ối cái này có nên coi là Ninh Ninh tỏ tình không?)
Anh sửng sốt, dừng thay băng, ngẩng đầu nhìn cô.
_ Đồng ý không?
Cô hơi hơi nhíu mày. Trong mắt anh tỏa ra ý cười, anh nhẹ giọng mở miệng.
_ Đồng ý!
_ Tôi hi vọng chúng ta phát triển tốt, nhưng nếu không có cảm giác muốn chia tay thì nên nói thẳng. Tôi không muốn mình trở thành tên ngốc. Ok?
_ Ok!
Miệng anh giác khẽ nhếch, mỉm cười hứa hẹn.
_ Tôi năm nay 27 tuổi, anh bao nhiêu?
_ 30
_ Ấy.
Chân cô gác lên đùi anh, tay anh vẫn nắm mắt cá chân của cô, ngón cái vuốt nhẹ lên chân cô. Một làn khí nóng chợt ập đến.
_ Em còn muốn biết gì nữa không?
Đôi mắt xanh lam của anh dần chuyển sang màu xám, trên môi nở nụ cười bí ẩn.
_ Tạm thời…
Đáng ghét! Người đàn ông này nhất định là cố ý, bắt cô toàn bộ đều chú ý đến nơi tay anh, làm sao còn có biện pháp suy nghĩ ra câu hỏi? Cắn môi dưới, mặt cô phiếm hồng.
_ Chưa nghĩ ra!
_ Anh thì có!
Anh mỉm cười, áp cô lên giường, cuồng nhiệt hôn. Trên trời, ngôi sao tỏa sáng, dưới lầu phòng khiêu vũ lại lần nữa vang lên. Trên giường hai người đã không còn nghe thấy.
Anh ở nửa đêm bừng tỉnh, trợn mắt chợt thấy cô, anh có chút mê mang.
_ Anh lại gặp ác mộng sao?
Nhíu mày, cô ngồi bên cạnh anh, lo lắng. Ngực vẫn đập phập phồng, anh nhìn cô rồi mới nằm lại trên giường, nhắm hai mắt lẩm bẩm nói.
_ Xin lỗi!
Tay lau mồ hôi trên trán anh, Ninh Ninh nhịn không được mở miệng
_ Hawke?
Anh cầm tay cô, hai mắt vẫn nhắm nghiền.
_ Vết sẹo trên người anh là vì sao?
Anh trầm mặc trong chốc lát, mới liên lụy khóe miệng nói.
_ Tai nạn. Khi còn trẻ, do bất cẩn.
Anh nói dối. Cô biết vết thương này nhất định có liên quan đến ác mộng của anh. Cô không biết vì sao mình lại muốn hỏi. Rõ ràng đã biết anh nói dối lại nhịn không nổi mà mở miệng.
_ Xấu lắm không?
Thấy cô không nói, anh mở mắt ra, nhìn cô tự giễu nói.
_ Anh không chết đã là kì tích rồi!
Cô nằm hồi trên giường, đầu gối lên trên ngực anh, tay nhẹ nhàng vuốt