Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 134743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.
môi cô, trầm trầm nói. Rồi nâng thắt lưng của cô lên, làm cho cô ngồi ở trên đùi anh, tiến vào nơi ấm áp trong cơ thể cô.
_ Hawke?!
Cô thở gấp một tiếng, nhanh tay nắm chặt hai bên giường. Đôi tay anh nhẹ buông lỏng người cô. Ánh trăng rơi trên người cô lung linh, làn da trắng mịn thật dịu dàng.
_ Em thật đẹp!
Anh khàn khàn nói, mê nhìn da thịt trắng mịn của cô chảy ra mồ hôi rồi mới bởi vì tình dục mà phiếm hồng. Anh khắc chế xúc động của chính mình, chờ cô thích ứng với anh rồi mới bắt đầu chậm rãi luật động.
Sóng triều đánh úp lại, Ninh Ninh hoàn toàn không thể tự hỏi ngoài thở dốc cùng cảm nhận anh. Cô chuyện gì cũng không thể làm, chỉ có thể mặc anh mang chính mình mãnh liệt tiến vào… mênh mông cảm giác.
Từ lúc ngủ mơ đến lúc thức dậy đã là giữa trưa. Ninh Ninh mới mở mắt, đã thấy Hawke tai đeo Microphone, ngồi bên cửa sổ vừa gõ máy tính, vừa nhẹ giọng nói chuyện. Cô còn buồn ngủ nhìn anh một hồi lâu, mới tỉnh táo biết được anh đang làm việc. Mặc dù ở Đài Loan đã từng thấy qua anh làm việc nhưng số lần không nhiều. Cô vẫn nghĩ đại thiếu gia con nhà giàu này cho dù là làm việc chắc cũng chỉ là chức danh trên danh nghĩa mà thôi. Nhưng khi nghe anh đang đúng thật là làm việc thì phát hiện thì ra đều không phải là như thế. Bình thường nhìn anh lúc nào cũng tươi cười, giống như đứa trẻ hoài không chịu lớn, khó mà tin được đây chính là bộ dạng trầm ngâm của anh. Lười biếng ngáp một cái, cô cuộn mình ở trên giường, im lặng ngắm người đàn ông trước mặt.
Nói thật, anh ngồi ở bên cửa sổ như vậy, rất giống quảng cáo trong tạp chí. Người đàn ông này thật sự là quá điển trai. Cô biết anh gặp qua rất người mẫu thuộc hàng ngôi sao trên thế giới. Rất khó tưởng tượng anh lại có hứng thú với cô nhưng hình như anh thật sự thích cô……
Cũng có thể là do mới mẻ? Do anh cả đời chưa từng thử qua cảm giác ở chung với một người bình thường. Ninh Ninh nhếch môi tự giễu cười. Dù sao cô cũng không tính lấy anh, hai người ở cùng một chỗ, cũng bất quá là theo nhu cầu. Nhưng theo biểu tình của anh hôm qua, cô cảm thấy mình cũng không chịu thiệt thòi gì. Mặt hơi hơi phiếm hồng, cô đem tầm mắt từ trên người anh dời quanh phòng. Ban đêm không chú ý xem, hiện tại nhìn lên, cô mới phát hiện phòng anh từ nền tường đến đồ đạc đều phủ màu trắng. Nóc nhà thủy tinh đã đã đóng lại, che khuất ánh mặt trời, khó trách cô không thấy chói mắt.
Đột nhiên, cô cảm thấy có chỗ không đúng, nhìn kĩ lại, mới phát hiện trong tủ quần áo, xen giữa đồ của anh có quần áo của cô. Cô ngồi bật dậy, tay che trước ngực, nghiêng người ngó về phía trong cửa tủ, quả nhiên nhìn thấy đồ đạc của mình ở khách sạn đều được treo lên. Cô thậm chí còn thầy trong tủ có một đôi giày mới.
_ Dậy rồi sao?
_ Chiếu theo tình trạng em hiện giờ nên ở đây thì tốt hơn.
Ninh Ninh nhìn anh lộ ra khuôn mặt vô tội tươi cười. Vốn có chút tức giận khi anh tự tiện làm thế. Nhưng anh nói cũng đúng. Xem tình huống này, Bạch Vân chắc chắn sẽ ở lại nơi này. Hơn nữa chính cô hiện tại đã cùng anh ở cùng một chỗ. Chuyện Bạch Vân còn chưa giả quyết xong nên ở đây là tốt nhất.
_ Bao nhiêu tiền? Em trả lại cho anh!
Cô vừa nói vừa cúi người xuống giường lấy bóp tiền. Hawke duỗi cánh tay dài ra, túm cô trở về, giọng nói mang thoe nụ cười nói.
_ Không cần.
_ Vì sao?
Cô hoảng sợ, chiếc mềnh trên người suýt nữa thì rơi xuống, hai tay nhanh chóng nắm chặt.
_ Bởi vì khách sạn đó là của anh.
Anh cười, khẽ cắn bờ vai non mềm của cô. Cô ngây người một chút, ba giây sau quay đầu trừng mắt nhìn anh rồi mới hoài nghi hỏi
_ Anh là giám đốc của Star. Khách sạn trên toàn cầu có 107 cái.
_ 108.
Anh nhíu mày sửa chữa.
_ Đầu năm ở Scotland mới mở một cái.
_ Anh nói đùa hay nói giỡn?
Cô vẻ mặt không tin.
_ Anh nói thật.
Anh hôn lên trán của cô, cười nói. Cô há miệng thở dốc, muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì, chính là vẻ mặt bất ngờ trừng anh. Cuối cùng, cô buông một câu.
_ Đồ ăn sáng ở khách sạn anh rất khó ăn.
_ Anh biết.
Anh cười khổ, hôn cái môi đỏ mọng của cô một cái.
_ Em nói rồi! Anh cũng đã thử. Anh sẽ bảo đầu bếp cải tiến.
Anh thân mật với cô, báo hại mặt cô lại đỏ, nhịn không được mở miệng đáp lại anh, che giấu sự ngượng ngùng.
_ Bữa sáng khó ăn như vậy làm sao mà có thể mở thêm nhiều khách sạn như thế?
_ Bởi vì giường ngủ rất ngon.
Anh nhíu mày, trên mặt tươi cười mờ ám. Ninh Ninh đỏ mặt tía tai trừng mắt liếc anh một cái.
_ Em không đồng ý sao? Đồ ăn thì anh ăn rồi nhưng giường thì anh chưa ngủ.
Anh liếm hôn vành tai của cô, cười đề nghị.
_ Có lẽ chúng ta nên tìm một ngày tự mình đi thử xem.
_ Em không muốn.
Cô đưa khuỷu tay về sau đỉnh đầu, thừa dịp anh buông tay, giãy ra khỏi cái ôm của anh. Ôm lấy mềnh chạy vào phòng thay quần áo. Quay gương mặt đỏ