Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 134761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.
bừng lại nói.
_ Muốn thử thì tự anh đi mà thử!
Nhìn cửa đóng sầm lại, Hawke nhịn không được cười ra tiếng, anh thực sự thích nhìn bộ dáng cô thẹn thùng. Bả vai, trước ngực cùng tấm lưng trần đều đỏ hồng. Thoạt nhìn thật đáng yêu, so với vẻ lạnh lùng thường ngày của cô thì thật đúng là quá chuẩn.
_ Thay xong quần áo, mới đi ra khỏi phòng, cô liền thấy Hawke đứng chờ ở cạnh cửa.
_ Đói bụng không?
Anh mỉm cười, kéo tay cô, đưa cô đến bên gian phòng bên cạnh. Trên bàn màu trắng ngập tràn thức ăn.
_ Anh là heo sao?
Cô buồn cười nhìn bàn đồ ăn trước mặt.
_ Anh rất đói bụng!
Anh thay cô kéo ghế dựa, giúp cô ngồi xuống.
_ Anh không phải ăn rồi sao?
Cô có chút kinh ngạc nhìn anh ngồi xuống ghế đối diện. anh chẳng phải sáng sớm đã rời giường sao?
_ Làm việc!
Anh nhếch khóe miệng, bắt đầu ăn salad.
_ Lần trước đi nghỉ hết một tháng, công việc đã chất thành núi. Lần này nếu không sinh nhật cha, anh còn ở Las Vegas.
Nhắc tới cha làm cho Ninh Ninh nhớ tới anh vừa nói Bart lão gia sáng nay bệnh tim bộc phát. Kỳ quái, nếu vậy sao anh còn ở đây? Ninh Ninh trừng mắt, nhìn người đàn ông trước mặt, mở miệng nói.
_ Hawke?
_ Sao?
Anh giương mắt, hướng cô cười.
_ Anh không phải vừa nói cha anh bệnh tim tái phát sao?
Anh ngừng một giây, mới lên tiếng.
_ Ừ!
Cô nhìn anh, không thể không chú ý đến nụ cười còn đang trên môi anh, đáy mắt ý cười lại biến mất. Không nên xen vào việc của người khác, không nên xen vào việc của người khác, Âu Dương Ninh Ninh không nên xen vào việc của người khác –
Âm thanh cảnh cáo không được xen vào chuyện của người khác lại vang trên đầu Ninh Ninh, cô cúi đầu một lần nữa tiếp tục salad. Nhưng không cách nào bỏ qua cảm xúc trong lòng kia, biết rõ làm như vậy thực không khôn ngoan, cô vẫn dừng ăn cơm, ngẩng đầu lên, nhìn anh mở miệng.
_ Anh không đến xem cha anh sao?
Anh không có trả lời, tiếp tục ăn salad.
_ Cô nhịn sau một lúc lâu, mới lại mở miệng.
_ Hawke?
Anh cứng đờ, rồi mới mới nói.
_ Alex ở đó. Khi nào có gì anh ấy sẽ gọi về.
_ Anh không tính đến xem cha anh sao?
_ Ừ!
_ Vì sao?
_ Anh không cảm thấy cha muốn anh đến thăm ông.
Anh khóe môi khẽ nhếch, giọng nói đã có áp lực buộc chặt. Cô nhìn anh nắm chặt nĩa đến độ ngón tay chuyển sang trắng, vẫn không thể ngăn chặn câu hỏi.
_ Tại sao lại thế?
_ Em có nhớ tai nạn xe của anh?
Anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt thoải mái ưu nhàn nhìn cô, tự giễu cười.
_ Anh ở bệnh viện nửa năm, ông một lần cũng chưa không đến thăm. Từ ngày đầu đến ngày cuối đều không có. Người ta cho rằng người nhà làm bằng sắt, té ngã sẽ tự mình đứng lên. Cho dù anh đi, ông ấy cũng sẽ không vui. Trên mặt anh gắn mỉm cười, ngữ điệu thoải mái, đôi mắt xanh một mảnh lạnh như băng. Cô kinh sợ nhìn anh, á khẩu không trả lời được, chỉ cảm thấy như là bị người khác đâm vào một dao.
_ Đau quá.
_ Tránh ra! Đừng động vào ta! Đừng cứu ta! Các ngươi không biết sao? Ta là dư thừa! Không ai muốn ta! Ông ấy căn bản không cần ta! Ông ấy sẽ không cảm kích các ngươi!
Trước mắt một mảnh mơ hồ, hoảng hốt, tựa như nhìn thấy hình ảnh một người con trai tóc vàng năm nào giãy giụa trên giường bệnh.
_ Anh gặp ác mộng.
Đã sớm biết không nên truy vấn, cô lại cứng rắn muốn hỏi, kết quả anh nói ra, lại làm cho cô biết đến một chuyện khác.
_ Tai nạn xe cộ…… Không phải ngoài ý muốn…… Đúng không?
Cô nhìn anh, sắc mặt trắng bệch.
_ Anh…
Anh gương mặt trắng bệch, nụ cười gắng gượng trên mặt, không biết cô vì sao phải nhận được kết luận, chỉ có thể mở miệng nói.
_ Lần đó là ngoài ý muốn.
_ Lần đó?
Cô thất thanh mở miệng.
_ Còn có lần khác sao?
Hawke ngẩn ra, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào. Vốn tưởng rằng anh sẽ phủ nhận, anh lại im lặng. Ninh Ninh thở nhẹ, anh im lặng là cái gì ý tứ? Lần đó là ngoài ý muốn, lần khác không phải? Dao nĩa rơi xuống bàn ăn, cô không thể tin trừng anh.
_ Anh ruốt cuộc suy nghĩ cái gì hả?
_ Thanh niên mới lớn bản tính hiếu kì, mọi chuyện không nghiêm trọng như em nghĩ. Hết cả rồi!
Anh phục hồi tinh thần lại, lần nữa nhếch lên khóe miệng, cầm lấy tay cô.
_ Em xem, anh không phải bây giờ rất tốt sao?
Cô không tin. Anh nếu tốt như thế làm gì còn có ác mộng? Anh nếu nghĩ thông rồi sao không đến bệnh viện tìm cha anh. Lần đầu tiên, cô cảm thấy anh cười, rất giả dối.
_ Kia thật là ngoài ý muốn, em suy nghĩ nhiều quá.
Hawke xoa lấy đầu cô, trêu chọc nói.
_ Ăn đi! Nếu không em sẽ thành da bọc xương.
Tâm tính thiện lương hay đột nhiên, cô phát hiện chính mình quá mức để ý người đàn ông này. Nói thật thì, chuyện này căn bản không phải chuyện của cô, cô căn bản không nên để ý, cô căn bản không nên quản chuyện người ta, cô chỉ