Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạo Long Tổng Tài

Bạo Long Tổng Tài

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/579 lượt.

lương tâm, bỏ lại xí nghiệp to như vậy, để con mình làm lụng vất vả, chính mình thì vui vẻ đến các nước trên thế giới hưởng lạc, thực quá đáng!
Nhẹ nhàng cười cười, tiếng nói trầm ổn lại truyền tới. “Con, ta không chỉ gọi điện thoại đến quan tâm ngươi, ta còn muốn đến gặp ngươi!”
“Ngươi về Đài Loan?” Mị mắt.
“Đúng vậy!”
“Chỉ một người?”
“Không phải!”
“Cầm di?”
“Còn thiếu!”
“…” Im lặng năm giây, không mang theo hy vọng gì lại hỏi: “Trừ bỏ Cầm di, còn có ai ở cùng ngươi?”
“Còn ai vào đây nữa?” Tiếng nói trầm ổn ẩn hàm bất đắc dĩ cùng ý cười.
“…” Lúc này lặng im càng lâu.
“Đừng có suy nghĩ bỏ trốn, bởi vì chúng ta đã ở dưới lầu ngươi.”
“Đáng chết!”
Thoáng chốc, liên tiếp ác thanh nguyền rủa cuồn cuộn không dứt phóng ào ào ra, đến khi bảo vệ dước lầu lo lắng gọi điện báo có khách bái phỏng, sắc mặt của mỗ ác bá đã đen đến chỉ có mực nước mới có thể so sánh.
Thoải mái ngồi trên ghế sofa thủ công, trung niên nam tử tướng mạo tuấn lãng, thân thể thon dài, khí chất trầm ổn, rất giàu mị lực – Lăng Vân, vẻ mặt thích ý, khóe miệng cười cười dài nhìn đứa con ngồi một mình trên ghế sofa đơn, mặt thối đến không chịu được.
Ngồi bên cạnh là hai nữ tử ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, bộ dạng có chút tương tự. Người tuổi lớn hơn chừng năm mươi tuổi, tên là Tôn Hồng Cầm, cùng Lăng Vân mặc dù không có hôn nhân trên danh nghĩa, nhưng đã đi theo hắn hơn hai mươi năm. Còn người trẻ hơn tên là Tôn Tuyết Ngưng, ước chừng vừa tròn hai mươi, là chất nữ mà Tôn Hồng Cầm coi nữ nhi, từ nhỏ rất yêu thương.
“Tay ngươi làm sao vậy?” Tầm mắt rơi xuống cánh tay thạch cao của con, Lăng Vân mở miệng câu đầu tiên liền thân thiết hỏi.
“Gãy xương, không có việc gì!” Thối mặt trả lời.
“Gãy xương như thế nào không có việc gì? Gặp bác sĩ không? Ta biết vài bác sĩ khoa chỉnh hình rất được, muốn hay không giúp ngươi khám…” Liên tiếp mấy câu quá mức nóng bỏng quan tâm theo miệng Tôn Hồng Cầm thốt ra.
Nếu không gặp qua bác sĩ, thạch cao là ai làm a?
Cố nén ý muốn mở miệng rống cơ hồ sắp xông ra, ngại cho đối phương là trưởng bối, Lăng Dương cố hạ xuống tính tình nóng nảy, đầy ý tứ nhếch khóe miệng làm như mỉm cười: “Đa tạ Cầm di quan tâm, ta đã gặp qua bác sĩ.”
“Lăng, Lăng đại ca, bác sĩ nói như thế nào? Có nghiêm trọng không? Đau không?” Ngũ quan tinh xảo xinh đẹp như búp bê, vẻ mặt ngượng ngùng Tôn Tuyết Ngưng cũng vội vàng quan tâm hỏi, một đôi mắt như ngập nước lóe lên cảm tình ái mộ sáng rọi, bất luận kẻ nào nhìn đến liền biết nàng dành hết tâm can trên người mỗ ác bá.
Ai bị gãy xương sẽ không đau a? Hỏi cái gì vô nghĩa vậy?
Thiếu chút nữa là trợn trắng mắt, Lăng Dương khó được còn có thể áp chế tính tình, miễn cưỡng đáp lại. “Ta tốt lắm, không có việc gì!” Dựa vào! Nếu vị tiểu thư yểu điệu này có thể đem ánh mắt yêu say đắm từ trên người hắn dời đi, hắn tuyệt đối sẽ rất tốt.
Nhịn không được âm thầm trào phúng, ánh mắt hắn chuyển sang lão ba nhà mình, trực tiếp nói sang chuyện khác. “Tại sao đã trở lại?”
“Ngày giỗ mẹ ngươi sắp đến.” Nhẹ giọng cười yếu ớt, Lăng Vân lý do rất đơn giản.
“Ân! Đến lúc đó chúng ta cùng đi.” Gật gật đầu, Lăng Dương rất nhanh trả lời.
Nói thực ra, hắn ba tuổi tang mẹ, đối với mẫu thân sớm mất cũng không có gì ấn tượng, bất quá phụ thân từ nhỏ thường đối hắn kể ra mẫu thân hảo, mỗi khi nhớ lại mẫu thân, vẻ mặt ôn nhu, tim đập mạnh loạn nhịp làm cho hắn rõ ràng hiểu được cho dù mẫu thân đã qua đời, trong lòng phụ thân tình cảm chân thành, vĩnh viễn chỉ có một mình mẫu thân, hàng năm đến ngày giỗ mẫu thân, vô luận là phụ thân ở đâu cũng nhất định sẽ gấp trở về.
Nếu nói mẫu thân là phụ thân vĩnh viễn tình cảm chân thành, như vậy Tôn Hồng Cầm… Chính là cái đáng thương nữ nhân thôi! Nhẹ nhàng quét mắt nhìn nữ nhân kia suốt hai mươi năm qua không ngừng lấy lòng hắn, lấy lòng phụ thân, chưa bao giờ buông tha ý đồ nhập chủ Lăng gia, Lăng Dương không khỏi có chút đồng tình.
Nam nhân thôi! Luôn luôn có dục vọng phát tiết, mà Tôn Hồng Cầm chính là nữ nhân bị phụ thân nuôi dưỡng đến giải quyết sinh lý nhu cầu sau khi mẫu thân qua đời. Có khi ngẫm lại, phụ thân là người rất mâu thuẫn, hắn đối mẫu thân thâm tình, nhưng đối Tôn Hồng Cầm lại có vẻ quá mức vô tình, dù sao Tôn Hồng Cầm cũng đã ở cạnh phụ thân hai mươi năm, tình yêu, thanh xuân toàn cho hắn, nhưng trừ bỏ cung cấp tiền tài, hắn cho tới bây giờ luôn tránh cho Tôn Hồng Cầm càng nhiều tình cảm.
Ai… Nữ nhân đáng thương, có lẽ sớm hiểu được chính mình vô vọng nhập chủ Lăng gia, đã đem chủ ý đánh tới trên đầu hắn, gần mấy năm qua không ngừng tìm cơ hội đem chất nữ của mình tựa như hoa trong nhà kính kia cùng hắn ghép thành đôi, khiến cho hắn mấy năm nay thật sâu cảm thấy “Người đáng thương tất có chỗ đáng giận”. Những lời này thật sự là con mẹ nó rất đúng!
“Không bằng ta cùng Tuyết Ngưng cùng các ngươi đi tế bái đại tỉ, nhiều người cũng tốt hỗ trợ!” Nghe nói bọn họ phụ tử đối thoại, Tôn Hồng Cầm vì bày ra ý kính trọng đối với Lăng phu nhân quá cố, lập tức nóng bỏng đề nghị.
Đại tỉ? Đạm liếc n


Teya Salat