Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạo Long Tổng Tài

Bạo Long Tổng Tài

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/576 lượt.

hân ái muội nở nụ cười.
“Thật mừng là các ngươi còn có tâm tình mua vui trong đau khổ.” Phái nữ duy nhất ở đây – Trần thư ký cười như không cười nhìn mọi người.
“Ách…” Tiếng cười cứng lại, nghĩ đến vị ác bá bên trong, tâm tình vui đùa nhất thời biến mất dạng.
“Trần thư ký, ngươi không biết vị ác bá kia rốt cuộc là bị làm sao không? Hôm nay sao lại hỏa thành như vậy?” Trăm miệng một lời, những người liên can ai oán hỏi.
Lắc đầu, Trần thư ký cũng không rõ lắm, bất quá đúng là có chuyện nhưng thật ra vớ vẩn. “Hôm nay vừa đến công ty, vị bá vương bên trong kia bảo ta hủy toàn bộ lịch làm việc buổi chiều, còn hỏi ta có biết loại thuốc mỡ tiêu thũng lui ứ nào hiệu quả tốt nhất, không biết cái đó và cơn tức rất vượng của hắn có liên quan với nhau không?”
“Hắn hỏi thuốc tiêu thũng lui ứ làm gì? Chỗ nào bị thương sao?” Quản lí phòng tài vụ hợp lý đoán.
Nhún vai, Trần thư ký cũng không phải là con giun trong bụng tổng tài trẻ tuổi, nào biết hắn hỏi cái kia là muốn làm gì?
Mọi người lại đoán, suy nghĩ thật lâu nhưng vẫn không nghĩ ra thuốc mỡ tiêu thũng có liên quan gì đến cơn tức rất vượng của hắn, cuối cùng chỉ có thể đồng thanh thở dài, âm thầm tăng mạnh lớp vỏ phòng hộ, hy vọng có thể chịu được đợt pháo bắn chốc nữa.
Ngay lúc mọi người đang an ủi lẫn nhau, quản lí phòng khai thác quả nhiên bị pháo oanh ra, nhưng lúc này phía sau còn có vị ác bá tổng tài đi cùng.
Vừa thấy máy bay ném bom xuất hiện, mọi người lập tức im thin thít, chỉ sợ bị bom lạc, nhưng vị ác bá kia lại vừa xem đồng hồ, vừa đi đến thang máy, mở miệng tuyên bố đại xá thiên hạ —
“Hôm nay dừng ở đây! Các phòng khác, ngày mai tiếp tục.” Dứt lời, người đã vào thang máy, rất nhanh liền biến mất. Hai mặt nhìn nhau, mọi người nguyên bản còn chờ bị pháo oanh không dám tin vào vận may của mình.
“Có thắp hương, có phù hộ. Những lời này quả nhiên đúng, ta trở về thế nào cũng phải cảm tạ vợ ta đã thành kính bái phật!” Ha ha ha! Tránh được hôm nay, nói không chừng ngày mai người nào đó tâm tình tốt lên, bọn họ sẽ không phải khổ sở như vậy.
“Trưa rồi! Đi, ăn cơm đi!” Những người còn lại sảng khoái cười to, miệng toét đến mang tai. “Hồi nãy khẩn trương đến dạ dày muốn rối lại, không thấy đói, nay nguy cơ giải trừ, quả nhiên bụng đói kêu vang.” Ha ha a! Hôm nay thật sự may mắn, lát nữa nhất định phải đi mua vé số.
“Vì sao? Vì sao ta là người cuối cùng bị oanh? Không công bằng!” Quản lí phòng khai thác vừa mới bị pháo oanh đến đầu đầy mồ hôi, oán hận bất bình lên án, vạn phần ai oán.
“Ai bảo ngươi ngày thường không tích đức!” Một đám may mắn nhịn không được trêu chọc, lập tức lôi kéo đám người còn đang hô to bất công, hoan hoan hỉ hỉ xuống lầu.
Ha ha… Ăn cơm chúc mừng đi!






“Nga…” Giờ cơm trưa, trong nhà hàng Nhật ở một công ty bách hóa cao cấp, giữa tiếng người nói chuyện ồn ào, từ trong góc một bàn nọ đột nhiên truyền ra tiếng rên rỉ khả nghi.
“…”
“A…” Rên rỉ lại vang lên.
“…”
“Ngô… A…” Lúc này nhiều hơn một âm tiết, càng thêm ái muội.
“Không khách khí!” Hợp lý hợp tình nhận lời cảm tạ, xem nàng không có động tác khác, Lăng Dương không khỏi nhíu mày. “Ngươi không thoa lên xem?”
“Hiện tại?” Sửng sốt.
“Chẳng lẽ còn phải tuyển ngày tốt giờ lành sao?” Trừng mắt mắng chửi người, khó chịu chính mình “Thiện tâm” không được đúng lúc sử dụng, sắc mặt ác bá lập tức hiển lộ, liền đem thuốc mỡ đoạt lại, đồng thời lấy một ít ra tay, một tay cố định mặt tròn không cho nàng lộn xộn, một tay đem trong suốt thuốc mỡ vẽ loạn lên chỗ sưng, còn không quên dùng sức nhu nhu.
“Oa –” Thê lương kêu thảm thiết, Hạ Dư Đồng nhất thời đau đến bật ra nước mắt. “Dừng tay… Dừng tay! Đau quá… Ngươi không cần nhu…”
“Không nhu, ứ huyết như thế nào tán? Không cần lộn xộn!” Dùng lực cố định đầu không cho nàng tháo chạy, Lăng Dương nhu càng thêm hăng say, đồng thời khóe mắt nhận ra ánh nhìn quái dị trong nhà ăn bị tiếng kêu thảm thiết hấp dẫn tới, hắn liếc ngang giận trừng trở về, hỏa rống to. “Xem cái gì xem?”
Bị hung thần ác sát ánh mắt trừng một cái, không ai dám lại loạn nhìn, ánh mắt tò mò nháy mắt toàn trở về bàn ăn chính mình. Đầu năm nay, không cẩn thận nhìn người một cái cũng sẽ bị loạn đao chém chết, vẫn là bo bo giữ mình tốt hơn.
“Oa — không cần lại xoa…” Vẫn kêu thảm thiết như trước, đau đến vô tâm chú ý hắn rống giận với người bên ngoài.
“Thêm một chút là tốt rồi!” Thu hồi ánh mắt trừng người, bàn tay to của Lăng Dương liên tục “Chà đạp” một hồi, rốt cục xuất lòng từ bi thu tay lại. “Tốt lắm! Không cần cảm tạ!”
“Ai muốn tạ ngươi a?” Thoát đi ma trảo, nàng hai mắt đẫm lệ mơ mơ màng màng bi phẫn lên án. “Ta chỉ biết ngươi không tốt bụng như vậy mua thuốc cho ta, ngươi căn bản chính là cố ý! Không cần phủ nhận, ta vừa mới nhìn thấy ngươi khóe miệng nở nụ cười.”
“Có sao?” Theo bản năng sờ sờ khóe miệng, Lăng Dương không phủ nhận chính mình có vài phần cố ý. Đương nhiên, chủ yếu vẫn là thật tình nghĩ giúp nàng tiêu thũng lui ứ, chính là xu


Polly po-cket