Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.
ống tay cố ý tăng thêm chút.
“Có!” Oán hận giận kêu, rõ ràng là bị khi dễ, xem nàng nay “Đổ nát” thân thể, thật sự không tiền vốn đi đòi công đạo, chỉ có thể học chó rơi xuống nước hậm hực nói vài tiếng. “Dương Mị Mị, ngươi cho ta nhớ kỹ! Chờ vết thương ta tốt lên, ngươi sẽ biết sự lợi hại của ta!”
Nghe vậy, Lăng Dương chợt nghĩ đến cái gì, bỗng dưng sắc mặt xanh lại, tựa hồ đối với nàng thực sự có vài phần kiêng kị, lập tức vội vàng nói sang chuyện khác. “Ăn no không?”
“Không hứng ăn!” Vừa mới bị chà đạp như vậy, đau đến muốn phát điên, ai còn có tâm tình ăn?
“Kia đi thôi! Nên đi mua quần áo cho ngươi.” Dứt lời, mỗ ác bá mang theo một viên bánh nếp, thong thả nhà nhã đi ra khỏi nhà hàng Nhật.
Nhưng mà, ngay khi bọn họ vừa ly khai, trong nhà ăn lập tức vang lên một trận thầm thì khe khẽ.
“Bạo hành gia đình! Khẳng định là bạo hành gia đình!”
“Đúng vậy! Xem nam nhân lúc nãy bộ dáng hung thần ác sát, nhất định không sai…”
“Thật đáng thương! Nữ nhân kia bị đánh tới hủy dung…”
“Bất quá nói thực ra, nam nhân kia thực rất soái…”
“Bởi vậy mới nói! Nam nhân có soái cũng vô dụng, quan trọng là đối chính mình tốt là được rồi…”
Một giờ sau, mỗ nữ nhân tròn tròn bị “Bạo hành gia đình” dẫn theo túi lớn túi nhỏ, ánh mắt oán hận bắn thẳng đến ác bá nam nhân hai tay trống trơn, đang thích ý chọn quần áo ở một quầy hàng hiệu.
“Uy, đã đủ chưa? Ta chỉ có một thân thể, không cần mua nhiều như vậy quần áo!” Bi thiết trừng người, Hạ Dư Đồng vạn phần sầu lo tài khoản ngân hàng vốn số lượng không nhiều lắm của mình.
Ô… Nam nhân này chỉ toàn tìm hàng hiệu giá thực dọa người, một chút cũng không lo lắng kinh tế năng lực của nàng. Tuy rằng tiền là hắn trả, nhưng là nàng làm người người rất cốt khí, tuyệt sẽ không chiếm hắn tiện nghi, xài bao nhiêu tiền, sau khi trở về, nàng nhất định sẽ viết biên lai mượn đồ cho hắn.
Vờ như không nghe, Lăng Dương chọn một bộ quần áo đơn giản hào phóng áo hướng trên người nàng so đo, lập tức vừa lòng gật đầu, ngay cả cho nàng mặc thử cũng không, trực tiếp quay sang nữ nhân viên bán hàng mở miệng –
“Kiểu dáng này tất cả các màu, mỗi thứ lấy một cái!” Mỗ ác bá không hổ được mấy tờ báo bát quái viết là trên người có tiền trăm triệu, ra tay quả nhiên danh tác.
“Tốt! Thỉnh chờ.” Nhân viên quầy hàng khó được gặp vị khách “sộp” như vậy, cười đến vui vẻ, cầm thẻ tín dụng của hắn chạy như điên đến quầy thu ngân.
“Không –” Kinh thanh kêu thảm thiết, mắt thấy ngăn cản không kịp, Hạ Dư Đồng ngược lại bắt lấy “tên đầu sỏ”, giống con thú lắc đầu để bàn không ngừng lắc đầu bi rống, “Vì sao? Vì sao xuống tay như vậy “tàn”? Ta thậm chí ngay cả thử mặc đều không có a…” Ô… Hành vi tiêu phí của nam nhân này thật sự đáng sợ, nàng chịu không nổi a!
“Ngươi còn cần mặc thử sao? Tìm size lớn nhất là được rồi!” Ác độc ngắm ngắm dáng người nàng vừa tròn vừa chữ A , Lăng Dương nói quả thực ác độc.
“Cho dù như thế, mua một bộ cũng là đủ rồi, làm gì mỗi màu đều mua?” Đối hắn độc ngôn phê bình dáng người, Hạ Dư Đồng hoàn toàn không dị nghị, dù sao nàng dáng người tròn vo là sự thật, nhưng là đối hành vi mua sắm của hắn, nàng nhất định phải rống ra bi phẫn trong lòng.
Nghe vậy, Lăng Dương trừng mắt, đột nhiên một phen ninh trụ hai má trắng noãn nhiều thịt của nàng, cười đến thật hung dữ. “Bánh nếp, ngươi nghĩ đến lấy dáng người của ngươi, muốn tìm quần áo hình thức đẹp lại vừa người dễ tìm sao? Khó nhìn đến thích hợp ngươi, còn không nhanh mua nhiều một chút, qua thôn này sẽ không cái kia điếm!” Mẹ nó! Đã đi hơn một giờ, chiến lợi phẩm mới vào trong tay này, nữ nhân này có biết ăn mặc của nàng có bao nhiêu khó mua? Thế nhưng còn oán giận hắn? Quả thực muốn chết!
“Ngươi còn nói!” Dùng sức kéo kéo bàn tay to ở trên mặt tàn sát bừa bãi, Hạ Dư Đồng kháng nghị. “Ta ở chợ đêm cũng có thể tìm được rất nhiều quần áo.”
“Không nói với ta mấy bộ “obasan” này!” Phỉ nhổ nhìn lướt qua bộ đồ cũ trên người nàng, Lăng Dương thật sự không thể chịu đựng được gu thẩm mỹ của nàng.
“Ta thấy cũng không tệ lắm a!” Theo hắn ánh mắt cúi đầu nhìn xem chính mình, Hạ Dư Đồng trong lòng cho rằng không tệ như vậy, dù sao mặc vào khoan khái rộng rãi, còn rất thoải mái.
“Chính là ngươi cảm thấy cũng không tệ lắm, ta mới càng thêm kinh hãi!” Đầu năm nay, như thế nào có người có phẩm vị tệ đến như vậy?
Miệng người này vì sao có thể như vậy phá hư a? Phê bình thân thể của nàng, nàng chịu, dù sao cũng là sự thật, nhưng phê bình gu thẩm mỹ của nàng thực khiến cho lòng người không phục!
Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !