Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
chú ý tới lúc này đèn phòng tắm đang sáng, đi thẳng tới trước giường, tay cởi áo khoác trên người, mỏi mệt lấy đồ ngủ trong tủ quần áo ra, đi thẳng vào nhà tắm.
Không nghĩ nhiều trực tiếp mở cửa đi vào, nhưng vừa mới mở cửa đã ngửi thấy hương vị sữa tắm mịt mù, vô thức nhíu mày, phục hồi tinh thần, lại phát hiện có gì không đúng, nâng mắt nhìn về phía trước, vừa vặn đối diện với cặp mắt to lúc này có phần ngây ngốc!
Diễn giả làm thật
Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08
Chu Hàn cảm giác trong thân thể dường như có một luồng khí nóng bỗng chốc xông lên, cái loại cảm giác mãnh liệt này ngay lập tức làm anh chấn động.
Không biết có phải do ánh đèn cùng nước nóng trong phòng tắm hay không, Chu Hàn chỉ cảm giác cả người mình nóng ran lên.
Lâm Lệ giật mình một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, cúi đầu nhìn mình một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Hàn, theo bản năng kinh hô ra tiếng, “A! ——” tay vội vàng nâng lên kéo cái khăn tắm to treo bên cạnh, che ở trước ngực mình, tiện tay nắm lấy đồ bên cạnh liền trực tiếp ném qua.
Chu Hàn còn chưa lấy lại tinh thần, chỉ thấy trước mắt một vật thể lạ đang bay tới, khẽ nguyền rủa một tiếng “chết tiệt!”. Theo bản năng đưa tay ra ngăn chặn, vật thể lạ kia trực tiếp đập vào trên cánh tay anh, sau trực tiếp rơi xuống trên mặt đất, “bịch! ——” một tiếng, lúc này Chu Hàn mới nhìn rõ vật vừa bay vào là vật gì, là hộp xà bông, giờ phút này đã vỡ ra hai mảnh nằm trên mặt đất, xà phòng bên trong cũng bắn ra phía ngoài.
Chu Hàn nhìn người trước mắt, đột nhiên thấy vừa tức giận lại cảm thấy có chút buồn cười, cô cho là một mình cô lúng túng sao, anh cũng vậy, hơn nữa càng lúng túng hơn chính là mình lại vì thế mà nổi lên phản ứng!
Đàn ông một khi không được thỏa mãn phương diện kia thì tính tình sẽ trở nên cáu kỉnh, Chu Hàn mặt lạnh, mặt không chút thay đổi nói: “Cô cảm thấy cô như vậy tôi còn cái gì nhìn không thấy.”
Nghe vậy, Lâm Lệ trừng lớn mắt, đưa tay chỉ vào anh một lúc lâu không nói ra lời, “Anh…Anh…Anh…”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận, chỉ vào mình muốn mắng nhưng mắng không ra lời, Chu Hàn đột nhiên đã cảm thấy tâm tình thật tốt, khóe miệng vốn là lãnh đạm nay từ từ cong lên một độ cong đẹp mắt.
“Anh, Anh, Anh…” Lâm Lệ bực bội, bộ ngực bởi vì tức giận nên phập phồng, nhìn Chu Hàn thật lâu mới nghẹn ra một câu, “Anh, Anh lưu manh!”
Chu Hàn nhìn bộ dạng nổi giận đùng đùng của, tâm tình đột nhiên có chút vui vẻ, trong đầu chợt lóe lên một chủ ý, khóe miệng cười có chút tà mị, sau đó tiến lên một bước đến gần Lâm Lệ hạ giọng ở bên tai cô nói: “Cô có tin không tôi còn có thể làm được chuyện lưu manh hơn?”
Lâm Lệ trong lòng hoảng hốt, bất giác lùi về phía sau, cảnh giác nhìn Chu Hàn, hai tay vô thức che ở trước ngực, có chút căng thẳng nhìn Chu Hàn nói: “Anh..Anh..Anh muốn làm gì!”
Chu Hàn vẫn cười tà mị, chỉ nhẹ nhàng hỏi ngược lại: “cô nói xem tôi muốn làm gì?”
Lâm Lệ nào dám nói, tức giận trong lòng bỗng chốc bị anh ta hù dọa chạy mất, rất sợ anh ta thật có làm ra chuyện, đưa tay liền muốn đẩy anh ta ra để đi ra ngoài. Nhưng là Chu Hàn đêm nay quyết định muốn trêu chọc cô, nào sẽ dễ dàng như vậy làm cho cô rời đi, cố ý che ở cửa ngăn cản, “Cô nói chúng ta có nên làm chút gì đó hay không?”
“Bỉ ổi!” Lâm Lệ quát lớn, “Tránh ra, tôi muốn đi ra ngoài!”
Chu Hàn nhún vai, nói: “Là cô tự mình vào phòng tôi, hơn nữa…” Cố ý tiến tới bên tai của cô, nhẹ nhàng nói: “Hơn nữa còn vào phòng tắm của tôi lột sạch quần áo, cô nói xem cô làm như vậy không phải là cố ý muốn xảy ra cái gì với tôi sao?”
“Anh câm miệng!” Lâm Lệ mạnh mẽ đưa đẩy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì Chu Hàn mới vừa những lời đó mà không tự chủ đỏ bừng, tức giận nói: “Anh nói vớ nói vẩn cái gì a!”
Chu Hàn cười cười, há miệng còn muốn nói thêm, đột nhiên cửa căn phòng đối diện được mở ra từ bên trong, mẹ Lâm từ trong phòng đi ra ngoài, nhìn sang phía bọn họ bên này, thấy Chu Hàn đứng ở cửa gian phòng, hỏi: “Chu Hàn, xảy ra chuyện gì, hình như mẹ nghe được tiếng gì là lạ?” Vừa nói vừa đi về phía Chu Hàn.
Nghe vậy, Lâm Lệ kinh hãi, rất sợ mẹ nhìn ra chuyện gì đó, dùng sức nháy mắt với Chu Hàn, ra hiệu cho anh đừng nói lung tung.
Chu Hàn cười, quay đầu nhìn về mẹ Lâm, lắc đầu nói: “Không có gì, mẹ đã trễ thế này còn chưa ngủ sao?”
Mẹ Lâm nhìn Chu Hàn, thử thăm dò: “Vừa rồi ở trong phòng mẹ thật giống như nghe được tiếng hét của Lâm Lệ, con và Lâm Lệ cãi nhau?”
Chu Hàn cười, quay đầu nhìn Lâm Lệ, nhíu mày, sau đó trực tiếp kéo Lâm Lệ ra ngoài, ôm thật chặt hông cô, nói với mẹ Lâm: “Không có, Lâm Lệ chỉ đùa giỡn thôi, vừa rồi con bận rộn, giờ chúng con đang chuẩn bị nghỉ ngơi.”
“Ha ha, vâng, đúng vậy a.” Lâm Lệ gật đầu hùa theo, “Mẹ, mẹ cũng về nghỉ ngơi đi, chúng con không có việc gì.” Tay âm thầm đưa ra sau lưng của Chu Hàn hung hăng bấm một cái, lực đạo kia tuyệt đối là mười phần sức lực.
Chu Hàn rên lên hừ một tiếng, nhíu mày nghiêng đầu liếc nhìn Lâm Lệ. Chỉ thấy đuôi lông