Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
ưng mà sẽ cường hôn.”
“Vô sỉ!” Lâm Hệ tức giận trợn trắng mắt nhìn anh một cái.
Chu Hàn khóe miệng uốn lên độ cong, không nói gì thêm, xoay người đi qua phòng để quần áo, anh bây giờ phải đi dập lửa mới được, nếu không muốn bị ‘nội thương’.
Nhìn anh ta đi vào phòng để quần áo, Lâm Lệ xoay người liền muốn đi ra ngoài, tay mới cầm vào nắm đấm cửa, phía sau liền truyền đến giọng nói của Chu Hàn, “Cô không sợ sáng sớm ngày mai bác gái hỏi tới sao?”
Lâm Lệ dừng lại, ngày mai nếu là mẹ hỏi tới cô nhất định là trả lời không được, tối nay chính là bị mẹ giám sát mới bất đắc dĩ dọn đến nơi này, nhưng là trải qua sự việc mới vừa rồi, cô nào còn dám cùng Chu Hàn ở một phòng, nếu là anh ta muốn làm chút gì đó, cô thật sự là không thể phản kháng được.
Phía sau Chu Hàn như là nhìn thấu tâm tư cô về việc này, chỉ nghe anh ta nói: “Hiện tại tôi còn có thể thả cô đi, như vậy còn có thể làm gì cô nữa.” Vừa nói vừa trực tiếp cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm.
Đợi Chu Hàn tắm nước lạnh từ trong phòng tắm đi ra, chỉ thấy Lâm Lệ đang đưa lưng về phía anh chổng mông làm gì đó trên mặt đất, Chu Hàn cầm khăn lau tóc đi tới, hỏi: “Cô đang làm gì đó?”
Nghe tiếng, Lâm Lệ không quay đầu lại, cũng không lên tiếng, tiếp tục công việc trên tay mình.
Chu Hàn vô thức nhíu mày, đi đến gần cô mấy bước này mới phát hiện thì ra là cô trải thảm trên sàn nhà. Thấy thế khóe miệng không khỏi nở nụ cười, đứng ở bên cạnh cô từ trên cao nhìn xuống, mở miệng hỏi: “Cô trải cái này là chuẩn bị để cho tôi ngủ?”
Lần này Lâm lệ dừng lại động tác, quay đầu nhìn anh, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Anh bằng lòng ngủ?”
Chu Hàn lắc đầu, “Không thể nào.” Anh không có lý do gì mà giường lớn thoải mái không ngủ lại chạy xuống ngủ ở sàn nhà cứng rắn.
“Hừ, không có phong độ.” Lâm Lệ nhỏ mọn nói thầm, quay đầu, cầm gối, trực tiếp để vào giữa.
“Thật ra thì cô không cần khách khí như thế, tôi cũng không để ý cô ngủ ở trên giường của tôi.” Chu Hàn ở phía sau mang theo nụ cười lạnh nói.
Lâm Lệ đảo cặp mắt trắng dã, “Tôi để ý!” Nói xong trực tiếp kéo chăn đem quấn mình thật chặt, lùi vào bên tường, thấy anh chưa đi, có chút phòng bị, rất sợ anh ta làm ra chuyện gì đó.
Chu Hàn cười cười, chỉ nói: “Thế thì thật đáng tiếc.” Xoay người sang chỗ khác, cầm khăn xoa xoa đầu mình, lúc này mới ném sang một bên, sau đó trực tiếp xoay người nằm trên giường, tiện tay cầm tạp chí trên tủ đầu giường để xem.
Lâm Lệ nằm trên mặt đất, đưa lưng về phía anh, nhìn chằm chằm rèm cửa sổ, lỗ tai dựng thẳng nghe động tĩnh phía sau, mí mắt rõ ràng nặng trĩu, nhưng không dám ngủ. Sợ khi mình ngủ say như chết, nếu người trong phòng làm chuyện gì đó với mình thì chính mình cũng không biết.
Không biết qua bao lâu, chỉ nghe thấy người kia dường như xem xong rồi, gấp lại tạp chí để sang một bên, sau đó đèn điện bụp một tiếng, cả cái gian phòng đột nhiên tối om, trong bóng tối truyền đến tiếng xột xoạt, Lâm Lệ biết đó là lúc Chu Hàn đã nằm xuống, lại đợi thêm một lát, xác nhận hô hấp của anh ta đều đều, suy đoán anh ta thật sự đã ngủ, lúc này cả người Lâm Lệ mới thả lỏng ra, thở phào nhẹ nhỏm, chậm rãi nhắm mắt ngủ.
Khi Lâm Lệ tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau, hôm nay dường như khí trời rất tốt, phía ngoài ánh nắng tươi sáng, cho dù là cách rèm cửa sổ, ánh sáng rực rỡ kia vẫn rọi sáng cả gian phòng.
Lâm Lệ nhắm hai mắt bởi vì ánh sáng mà hơi cau mày lại, xoay người, cả người truyền đến đau nhức khiến hai hàng lông mày nhíu chặt hơn chút nữa, cố chống tay ngồi dậy, vẫn nhắm mắt như cũ, buồn ngủ hoàn toàn chiến thắng lý trí, Lâm Lệ mơ mơ màng màng thấp giọng rù rì, “Ngủ, ngủ tiếp năm phút đồng hồ…” Vừa nói ngả người ra phía sau, song đầu vừa mới tiếp xúc đến gối, sau đó “ầm ——!” một tiếng, Lâm Lệ đang buồn ngủ liền tỉnh táo lại, trên đầu truyền đến đau đớn làm cho cô đau kêu lên thành tiếng , “A, đau quá! ——” hai tay ôm đầu cả người đau đến chảy nước mắt.
Mà đang lúc Lâm Lệ ôm đầu lăn lộn trên mặt đất, phía sau truyền đến giọng nói cười như không cười của Chu Hàn: “Cô đang luyện Thiết Đầu Công sao?”
Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Editor: Aquarius87
Beta: Violetin_08
“Cô đang luyện thiết đầu công sao?”
Lâm Lệ xoa đầu xoay người sang chỗ khác, chỉ thấy Chu Hàn đứng ở cửa phòng tắm, giờ phút này đã thay đổi một bộ quần áo khác, đầu tóc cũng được chải cẩn thận tỉ mỉ.
Lúc này Lâm Lệ mới nhớ tới tối hôm qua mình bị mẹ ép dọn vào phòng, bởi vì không muốn bị người nào đó chiếm tiện nghi, cho nên mới đem chăn nệm nằm dưới đất.
Xoa cái ót, Lâm Lệ vẻ mặt đau khổ từ trên mặt đất bò dậy, bò dậy rồi mới phát hiện toàn thân mình cao thấp đều đau dữ dội, cùng mệt mỏi rã rời, ngay cả đứng dậy cũng cảm thấy rất khó chịu.
Chu Hàn gật đầu, bưng bát cháo cứ thế bắt đầu ăn.
Ba Lâm thấy con gái đứng một bên, vội vàng cười gọi Lâm Lệ: “Tiểu Lệ, mau tới đây ăn điểm tâm.”
Lâm Lệ gật đầu, đi về phía bọn họ, trực tiếp ngồi xuống chỗ trống ở bên cạnh Chu Hàn, sau đó nhận lấy bát ch