Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.

ăn gối?”
Anh tiến tới gần, Lâm Lệ lui về phía sau, căn bản cũng không có thời gian nghĩ tới anh đang nói cái gì, cuối cùng bị anh bức lui không còn đường lùi, lúc này mới ngẩng đầu nhìn anh nuốt một ngụm nước bọt hỏi, “Cái…, cái gì? Anh mới vừa nói gì?”
Chu Hàn đưa tay chống đỡ tường, vây cô vây giữa vách tường và cơ thể của mình, khóe môi nhếch lên nụ cười tà, cố ý giảm thấp âm thanh của mình nói: “Tôi nói cô muốn ở chung phòng với tôi.”
Lâm Lệ sửng sốt, dường như vẫn đang suy nghĩ hàm ý trong lời nói của anh, sau nửa nhịp mới kịp phản ứng, đỏ mặt mở to mắt nhìn anh lớn tiếng nói: “Làm sao có thể!”
Chu Hàn cười, cố ý trêu chọc cô hỏi: “Thật không muốn?” Vừa nói, cả người còn cố ý nghiêng về phía cô một chút.
Lần này Lâm Lệ không bị ‘sắc đẹp’ hấp dẫn, một tay đẩy anh ra, lời lẽ chính đáng nói: “Dĩ nhiên không muốn, tôi cũng chưa phải bị điên.”
Chu Hàn bị cô đẩy ra thuận thế cũng lui lại mấy bước, cười nhún nhún vai, nói: “Vậy thì thật đáng tiếc.”
Lâm Lệ mặt còn có chút hồng, liếc mắt không nhìn tới anh, chỉ là có chút nhăn nhó nói: “Anh, anh cởi quần áo làm gì?”
Chu Hàn xoay người sang chỗ khác, trực tiếp cầm bộ quần áo từ trong tủ cầm qua thay áo sơ mi cho mình, một bên cài nút áo một bên nói: “Thay quần áo a.” Lời nói tự nhiên hoàn toàn không có chút cảm giác xấu hổ.
Lâm Lệ không nói gì nữa, đứng ở đó nghĩ tới chờ cho anh thay quần áo xong một lần nữa sẽ cảnh cáo anh, đừng ở trước mặt cha mẹ của cô nói lung tung.
Lúc Chu Hàn mặc xong áo sơ mi xoay đầu lại thấy cô ngượng ngùng đang nhìn chằm chằm vào cái TV treo trên tường, hai tai dường như vì xấu hổ mà giờ đỏ bừng lên.
Khóe miệng nhếch lên, nhìn về phía bóng lưng của cô tốt bụng nhắc nhở cô: “Cô không có ý định đi ra ngoài sao, tôi hiện tại định thay quần.”
Nghe vậy, Lâm Lệ đầu cũng không quay lại trực tiếp bước nhanh ra khỏi phòng, cửa phịch một tiếng liền đóng lại, động tác kia gọn gàng nhanh chóng.
Bên trong phòng Chu Hàn nhìn cánh cửa bị đóng lại một lúc lâu, bật cười lắc đầu.
Lâm Lệ sau khi đi ra mặt còn nóng lợi hại, mẹ Lâm thấy không khỏi có chút lo lắng hỏi: “Tiểu Lệ, mặt của con sao lại đỏ như vậy? Thân thể không thoải mái sao?”
Lâm Lệ vội lắc đầu, cười cười nói: “Không có, không có… Con hơi nóng, hơi nóng mà thôi.” Vừa nói vừa lấy tay quạt quạt mặt mình.
Nhà hàng nơi hai nhà gặp mặt ăn cơm là do mẹ Chu đặt, đặt ở một nhà hàng cấp năm sao, bao một gian phòng, còn cẩn thận dặn riêng nhà bếp làm theo khẩu vị nơi quê nhà của Lâm Lệ.
Vì bữa cơm hôm nay vào buổi tối, buổi chiều mẹ Chu còn đi đến tiệm uốn tóc sửa sang lại đầu tóc, một ngày không dưới ba lần nhắc nhở ba Chu thời gian buổi tối để trống đừng có bận rộn đi xã giao.
Lúc Chu Hàn lái xe chở cả nhà Lâm Lệ tới chỗ hẹn, mẹ Chu cùng ba Chu mang theo Chu Tiểu Bân cũng đã tới.
Người quản lý nhà hàng vừa đi vừa nói chuyện với Chu Hàn đưa bọn họ tới phòng khách quý đã đặt sắn, mẹ Lâm theo ở phía sau lôi kéo góc áo của ba Lâm, nhỏ giọng ở bên tai ba Lâm nói: “sao tôi cảm thấy Chu gia này cũng không phải là một nhà bình thường?”
Ba Lâm không nhìn bà, chỉ gật đầu, nhẹ giọng đáp lại một câu: “Đặc biệt nữa, sau này cũng chỉ là thông gia.”
Mẹ Lâm không nói thêm gì nữa, bà hiểu ý của chồng, Chu gia này rốt cuộc là gia đình như thế nào đối với bọn họ mà nói cũng không quan trọng, bọn họ chỉ là gả con gái, chỉ cần bọn họ đối xử tốt với Lâm Lệ là được.
Người quản lý nhà hàng kia tự mình mở cửa, cười nói với Chu Hàn: “Chu tổng, ông Chu bọn họ đã ở bên trong, tôi đây xuống phòng sắp bếp đưa thức ăn lên.”
Chu Hàn gật đầu với ông ta nói: “Làm phiền.”
Người quản lý nhà hàng mặt đầy nụ cười gật đầu, “Không có gì, không có gì, chúc mọi người ăn cơm vui vẻ.” Nói đến đây mới xoay người rời đi.
Chu Hàn xoay thân mình, nói với ba Lâm mẹ Lâm: “Cha, mẹ, chúng ta vào đi thôi.”
Ba Lâm gật đầu, cùng mẹ Lâm cùng nhau đi vào trong phòng.
Lúc Chu Hàn xoay người cũng muốn đi vào lại bị Lâm Lệ một bên bắt được, chỉ thấy cô khom người tới đây ghé vào lỗ tai của anh nhỏ giọng cảnh cáo nói: “Hôm nay anh chớ nói lung tung đó.”
Chu Hàn nhìn cô, chỉ cười cười, cũng không nói chuyện.
Lúc này mẹ Lâm và ba Lâm vừa đi vào, mẹ Chu liền đứng dậy tới đây đón chào, tươi cười đầy mặt, ngoài miệng nói: “Ông bà thông gia, ông bà đã tới, mau mau mau tới đây ngồi xuống, tới đây ngồi xuống.” Lúc đang nói chuyện lôi kéo tay mẹ Lâm dẫn về phía bàn ăn.
Ba Chu cũng đứng dậy đón chào, khuôn mặt bình thường cũng không hay lộ ra nụ cười gật đầu chào ba Lâm.
Trước khi đến, mẹ Lâm còn có chút lo lắng sợ đến lúc này căng thẳng rồi lúng túng, mấy người ngồi vào cùng nhau không biết nói cái gì, nhưng tới đây không tới vài phút đồng hồ bà liền buông lỏng tinh thần, bởi vì mẹ Chu là một người thích nói thích cười, từ lúc bọn họ đi vào không để cho cục diện quá tẻ ngắt, lôi kéo mẹ Lâm nói chút ít chuyện phiếm, không khí thoáng cái thân thiện hơn.
Ba Chu làm lãnh đạo đã lâu, mặt nghiêm túc khó nở nụ cười, nhưng mà cũng thật sự coi trọng thông gia tương lai, trên mặt mặc