Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.
g thoải mái đưa tay đẩy đẩy anh nói: “Anh, anh xuống dưới!”
Chu Hàn vẫn không động đậy, tùy ý cô đẩy mấy cái, vẫn bình ổn nằm trên người cô.
Đẩy mấy cái anh vẫn không xuống làm Lâm Lệ có chút tức giận, giọng nói bình tĩnh trầm thấp cảnh cáo: “Chu Hàn, anh xuống cho tôi!” Hai người cứ dán chặt như vậy, rất dễ xảy ra chuyện, cô cũng không muốn thật sự xảy ra chuyện tình gì, huống chi đang ở bên đại viện này.
Chu Hàn vẫn không động đậy, ngay cả tay cũng không chống, dồn tất cả sức nặng toàn thân xuống trên người Lâm Lệ, sau đó đầu tiến tới bên tai cô, nhẹ nhàng thổi khí nóng vào tai cô, rồi tà mị mở miệng nói: “Nói thế là chúng ta chỉ làm tình, không nói chuyện yêu đương phải không?”
Bị anh thổi thực ngứa, Lâm Lệ theo phản xạ rụt cổ lại, nhiệt độ trên mặt cũng bởi vì lời của Chu Hàn mà nóng hơn chút ít, bàn tay chống đỡ trước ngực phòng ngừa anh ép xuống nắm thật chặt, khẽ cắn răng không chịu thua nói: “Yêu, haha, anh còn sao? Người chỉ cần nhìn thấy một chút tin tức liên quan đến vợ trước là có thể bị rối loạn lý trí và hành động, đến nhìn con trai ruột thịt của mình cũng chán ghét không muốn, người như thế, còn có cái gọi là tình yêu này nọ sao?”
“Em không biết gì cả” Chu Hàn gầm nhẹ ở bên tai, kiềm nén trong giọng nói kia, chính là nỗi đau đớn không thể nói bằng lời.
“Tôi đương nhiên biết, tuy tôi không biết anh và vợ trước của anh ly hôn vì lý do gì, nhưng tôi biết bởi vì Lăng Nhiễm mà anh trút tất cả oán hận và chán ghét lên người Tiểu Bân, đó căn bản là bởi vì anh yêu càng nhiều thì hận càng sâu, anh căn bản không quên được đoạn tình cảm trước kia, căn bản không dứt bỏ được cuộc hôn nhân lúc trước!” Lâm Lệ đâm thẳng vào nỗi đau của anh, đâm rất tàn nhẫn, rất mạnh!
“Đủ rồi!” Chu Hàn gầm nhẹ, giọng nói đè nén cảm xúc, hai tay chống lên rồi rời xuống khỏi người cô.
“Làm sao, lại muốn trốn tránh phải không? Anh là người chết nhát, căn bản không có dũng khí đi đối mặt, anh luôn tìm một chỗ để tránh xa đau đớn đó, nhưng mà cho dù tránh được thì thế nào, vết thương kia vẫn ở đó như cũ, anh cho rằng anh làm bộ như không nhìn không thấy là không có vết thương kia ư, nhưng chờ đến lúc đụng trúng nó, thì nó sẽ thức dậy, những thương tổn trải qua trước kia cũng hiện rõ mồn một trước mắt, đến lúc đó đau đớn lại càng thêm mới mẻ!” Vừa nói, cảm xúc cả người Lâm lệ có chút kích động hẳn lên.
“Anh—-“ Lâm Lệ còn muốn nói gì đó, nhưng vừa mới mở miệng, thì miệng đã bị người ta hung hăng chặn lại, một chữ cũng không nói được.
Trong bóng tối Chu Hàn chuẩn xác hôn lên môi Lâm Lệ, trực tiếp há miệng ngăn lại miệng cô, ngăn cản từng câu từng chữ từ trong miệng cô làm anh chán ghét.
“Ưm ưm… Buông ra…. buông ….ra….” Lâm Lệ giãy dụa, đưa tay đẩy anh.
Chu Hàn đưa tay kéo hai cánh tay đang chống ở ngực vùng vẫy giãy dụa ra, trực tiếp giơ lên áp lên trên đỉnh đầu cô, Lâm Lệ kinh hãi hô lên, nháy mắt mở miệng làm cho Chu Hàn có cơ hội thuận thế đem cái lưỡi linh hoạt xâm nhập vào miệng cô, sau đó công thành đoạt đất, không một chút dịu dàng thương tiếc.
Lâm Lệ giãy dụa, tay không cử động được liền dùng chân đạp Chu Hàn, lại bị cặp đùi tráng kiện mạnh mẽ kia trực tiếp chặn lại hoàn toàn không thể động đậy.
Nụ hôn của Chu Hàn mang theo sự trừng phạt, có chút nóng nảy, không hề dịu dàng, lúc này anh như sư tử nổi giận, bị người ta dẫm lên đuôi, vô cùng cuồng bạo công kích.
Hồi lâu, khi Chu Hàn chịu buông Lâm Lệ ra thì cô đã có chút thở không được rồi, cả người nằm đó ngực phập phồng mãnh liệt, toàn thân không còn một chút sức lực nào.
“Em cho rằng em tốt hơn lắm sao!” Giọng nói trầm thấp của Chu Hàn vang lên ở bên tai, cơ hồ nghiến răng nghiến lợi mà nói: “em còn không phải bị tình yêu ngây ngốc mười năm kia làm cho bản thân thương tích đầy mình sao, em cho rằng em tốt hơn lắm à, vì người đàn ông kia mà hành hạ mình đến mắc bệnh kén ăn, em cho rằng em giỏi hơn sao, khi nhìn thấy người đàn ông kia trở lại thì uống rượu mua say, đừng tự nói như là mình không có chuyện gì, chúng ta căn bản là kẻ tám lạng người nửa cân thôi!”
Lâm Lệ còn chưa thuận khí, cả người trừ thở gấp thì một chữ cũng không nói được. (B: Chiêu của a Hàn hay a ='>'> thế là thắng 1 hiệp rồi ='>'> *ghi chép học tập*)
Thấy cô như thế, Chu Hàn cũng có chút không đành lòng, buông tay cô ra, sau đó ôm hông cô xoay người một cái, trực tiếp đảo ngược vị trí hai người, làm Lâm Lệ gục trên người anh, rồi lấy tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giúp cô thuận khí.
Lâm Lệ thật vất vả mới hòa hoãn được, cũng không thèm quan tâm tư thế lúc này của hai người có bao nhiêu lúng túng, hung hăng nổi giận nói: “Tôi hơn anh, tôi đã hạ quyết định quyết tâm muốn từ bỏ, chẳng qua là vấn đề thời gian thôi!”
Chu Hàn nhìn cô, mượn ánh đèn đường mờ mờ bên ngoài, anh chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ của cô, cũng không thấy rõ được ánh mắt cô lúc này. Không tiếng động than nhẹ, một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng nói: “Chúng ta nhất định cứ phải lật tẩy vết sẹo của nhau ra như thế sao?“ Trong giọng điệu trầm thấp còn pha lẫn bất đắc dĩ và vô lực.
N