Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2076 lượt.

ợc rồi, tôi tìm được rồi, mười phút sau đến công ty, anh đi thông báo nửa giờ sau bắt đầu cuộc họp” Nói xong trực tiếp cúp điện thoại, nhìn mắt Lâm Lệ, cũng không nói thêm cái gì, mà khởi động xe rời đi.
Ngồi trong xe, hai người không ai mở miệng nói chuyện, Chu Hàn chuyên chú nhìn đường phía trước, Lâm Lệ thì chăm chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Không khí bên trong xe thoáng có chút lúng túng.
Chu Hàn lái xe vào tầng hầm phía dưới công ty, chậm rãi dừng xe ở bãi đỗ xe xong xuôi.
Bây giờ đã qua giờ làm việc, cả nhà để xe im lặng không bóng người.
Ngồi trong xe, Lâm Lệ và Chu Hàn không ai mở cửa xuống xe trước, mà cứ ngồi như vậy.
Hồi lâu, Chu Hàn phá vỡ trầm mặc trước, chậm rãi mở miệng nói: “Có câu trả lời chưa?”
Không nói rõ ràng, nhưng hai người đều hiểu rất rõ là đang nói tới cái gì.
Lâm Lệ lại im lặng một lúc lâu, sau đó nhắm mắt, rồi lại mở ra, quay đầu nhìn Chu Hàn, giống như đã quyết định một việc trọng đại, nhìn anh chắc nịch nói: “Nếu có thể, tôi sẽ thử xem.”
Nhìn nhìn cô, một hồi sau, khóe miệng dẫn ra ý cười, đưa tay sờ sờ đầu cô, trong nháy mắt rút tay lại, thuận thế kéo cô đến trước mắt mình, sau đó cúi đầu hôn lên môi cô, khác với tối qua trừng phạt thô bạo, nụ hôn này Chu Hàn hôn đến vô cùng dịu dàng, mới đầu Lâm Lệ còn có chút ngượng ngùng né tránh, cuối cùng nghĩ thầm, nếu mình đã quyết định thử, lại đẩy ra như vậy thì quá làm kiêu rồi, vừa nghĩ thông suốt, liền chậm rãi nhắm mắt, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên lưng Chu Hàn.
Hôn xong, Chu Hàn buông cô ra, ôm cô vào trong ngực, để cô thuận khí ở trong lòng mình.
Lâm Lệ tựa vào trước ngực của anh, muốn mở miệng nói gì đó, hé miệng ra nhưng lại không biết nên nói gì, lặp lại vài lần, cuối cùng bỏ qua.
Hai người cứ ôm nhau ở trong xe hồi lâu, cuối cùng Chu Hàn mới buông cô ra, đưa tay sờ sờ, sửa sang lại đầu tóc cho cô, nói: “Đi lên đi”
Thời điểm mở cửa xuống xe, Lâm Lệ đột nhiên mở miệng nói: “Chu Hàn, nếu quả thực không quên được liền nói cho tôi biết, đừng coi tôi làm thế thân.”
Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, cuối cùng gật đầu, trịnh trọng nói: “Được.”



Bị người bắt quả tang


Editor: Tử Đằng Đằng
Beta: Violetin_08


Sau khi trở lại văn phòng làm việc rồi, Lâm Lệ không khỏi bắt đầu cảm thấy hơi hối hận, hối hận mình đã đồng ý quá vội vàng.
Đồng ý rồi tương đương với việc hai người đã xác lập quan hệ yêu đương, vậy sau này thái độ ở chung của hai người sẽ khác đi, nhưng là cô hoàn toàn không biết mình nên đối mặt với Chu Hàn bằng thái độ gì.
Trước đây mặc dù bọn họ kết hôn rồi ở chung, nhưng mà nói đúng ra giữa bọn họ là hợp tác, khi đối mặt với anh, lúc đó cô đơn giản chỉ đối xử với anh như một đối tác, nhưng bây giờ quan hệ giữa họ đã biến chuyển, cô thật sự không biết đối mặt với anh như thế nào.
Cả một buổi sáng, Lâm Lệ vẫn đắn đo vấn đề thái độ giữa hai người, nhìn lại thì Chu Hàn không biến hóa chút nào, giống như ngày thường, công việc cần sai bảo thì sai bảo, thái độ vẫn như mọi khi, một chút cũng không thay đổi, thậm chí lúc Lâm Lệ mang tài liệu vào, ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn tài liệu trong tay, chưa từng đưa mắt liếc cô một cái, cũng không nói câu nào ngoài công việc.
Lâm Lệ bị anh nhìn có chút không được tự nhiên, theo bản năng cúi đầu nhìn quần áo của mình, xác định không có cái gì không ổn, nhìn anh thử hỏi: “Trên mặt tôi bị bẩn sao?” vừa nói vừa đưa tay sờ sờ mặt mình.
Chu Hàn lắc đầu, nhàn nhạt cười khẽ, sau đó đứng lên vòng qua bàn làm việc đi về phía cô.
Lâm Lệ nhìn chăm chằm anh, không biết anh muốn làm cái gì.
Chu Hàn đứng lại trước mặt cô, sau đó đưa tay ôm cô vào trong ngực, kéo đầu cô tựa vào lồng ngực mình, tay nhẹ nhàng để sau lưng cô, động tác không hề đột ngột anh làm rất tự nhiên.
Tựa vào lồng ngực anh, ban đầu Lâm Lệ còn sửng sốt, ngây ngốc mặc anh ôm, sau chốc lát kinh ngạc, cô nhất thời không quen hành động thân mật như vậy, không chuẩn bị tâm lí, đưa tay theo bản năng muốn đẩy anh ra, lại bị Chu Hàn bắt được tay, kéo tay cô vòng qua hông mình.
Sau đó âm thanh trầm thấp từ tính vang lên trên đâu cô: “cứ ôm anh như vậy đi!”
Lâm Lệ không quen nổi, nhăn nhó, đỏ mặt, ấp a ấp úng nói: “hiện tại còn đang ở trong phòng làm việc đấy!”
Chu Hàn cười nhẹ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, không dài nhưng rất mềm mại, thấp giọng nói: “tầng này chỉ có hai người chúng ta, người nào sẽ thấy chứ?”
Lâm Lệ cúi đầu không trả lời, nhiệt độ trên mặt càng tăng cao, cánh tay đang khoác trên hông anh không biết phải làm sao, muốn đưa tay ôm lại cảm thấy không ổn, cho nên mở ra nắm lại thật lâu cũng không quyết định được.
“Nghiễm Châu bên kia xảy ra chút sự cố, anh phải lập tức qua đó để giải quyết” Chu Hàn mở miệng giải thích nguyên nhân đi Nghiễm Châu lần này.
Lâm Lệ không biết nên nói gì, cô muốn hỏi đã xảy ra sự cố gì, nhưng lại sợ mình quá phận không dám hỏi gì nhiều, suy nghĩ hồi lâu, chỉ nhẹ nhàng đáp: “ừ!”
Nhất thời hai người không còn đề tài gì, không khí cả bên trong gian phòng an tĩnh, qu


Ring ring