Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.
mẹ Chu lại tiếp tục nói tới chủ đề sinh con đẻ cái.
Chậm rãi thu hồi ánh mắt, lướt qua người cô hướng về phía mẹ Chu gật đầu: “Dạ, được”
Lâm Lệ cho rằng anh hiểu sai ý, đưa tay kéo kéo quần áo Chu Hàn
Chu Hàn nghiêng đầu nhìn cô một cái, miệng khe khẽ động, ôn nhu hỏi: “Em và mẹ vừa nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?”
Mẹ Chu nghe xong mặt vui mừng, Lâm Lệ lại đỏ bừng mặt, buông tay Chu Hàn ra: “Em, em đi vệ sinh”. Sao đó vội vàng xoay người đi tới nhà tắm.
Ở phía sau mẹ Chu nhìn bóng dáng cô vội vàng rời đi, cười không ngừng: “Da mặt mỏng thật, còn thẹn nữa chứ”.
“Thẹn thùng cái gì vậy mẹ?” Chu Hàn tò mò hỏi
Mẹ Chu thu hồi ánh mắt, ái muội nhìn anh một cái, sau đó ngồi xổm xuống, hôn lên mặt cháu trai rồi nói: “Chúng ta vừa nói tới chuyện các con nên sinh cho tiểu Bân một em trai hoặc em gái cho nó đỡ phải chơi một mình”.
Chu Hàn sửng sốt, cười cười, cũng không nói gì thêm.
Trong phòng, Lâm Lệ buồn bực ngồi ở đầu giường, vốn nghĩ rằng chỉ đến đây ăn cơm, sau đó mang cậu nhóc trở về, như vậy cô với Chu Hàn sẽ bớt xấu hổ, không ngờ sự tình diễn biến thế này, ở lại đây, lại nghĩ tới buổi tối cô với Chu Hàn phải ngủ cùng một giường, làm cô xấu hổ muốn chết.
Lúc Chu Hàn trở về phòng, Lâm Lệ vẫn còn đang rối rắm nghĩ đến chuyện buổi tối đi ngủ thế nào, thấy anh tiến vào, đóng cửa, cô chất vấn: “Nè tại sao anh lại đáp ứng mẹ ở lại đây, giờ cũng không phải là khuya lắm”
Chu Hàn nhìn cô một cái: “Tôi hơi mệt, buổi tối không muốn lái xe về nữa”. Nói xong cầm quần áo trước kia của mình ở trong tủ đi vào phòng tắm.
Lâm Lệ bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Người mệt là tôi đây nè”
Nhưng đã đến nước này, Lâm Lệ cũng đành cam chịu, tránh cho việc xấu hổ, trong khoảng thời gian Chu Hàn tắm rửa cô cũng chẳng thay áo ngủ, chỉ bỏ áo khoác ra, nằm luôn lên giường.
Khi Chu Hàn từ phòng tắm đi ra, Lâm Lệ đã ở trên giường nhắm mắt giả vờ ngủ
Cũng không muốn vạch trần cô, hôm nay đúng là anh cảm thấy khá mệt mỏi, xốc chăn lên, trèo lên giường từ phía kia, tắt đèn nằm cạnh cô.
Một hồi lâu sau Lâm Lệ chậm rãi mở mắt, chỉ thấy trước mặt căn phòng tối thui, đang lúc lắng nghe nhịp thở vững vàng của Chu Hàn thì thấy tiếng Chu Hàn từ phía sau: “Lâm Lệ, chúng ta thử yêu nhau đi”
Thử bắt đầu
Editor: Tiểu Ngọc Nhi
Beta: Violetin_08
“Lâm Lệ, chúng ta thử yêu nhau đi.”
Hai mắt Lâm Lệ vốn còn chút sương mù phút chốc mở to, một chút buồn ngủ trong nháy mắt hoàn toàn mất tăm. Cô vừa mới nghe nhầm đi?
Cảm giác bầu không khí trong phòng dường như thoáng cái trở nên lúng túng, hô hấp của Lâm Lệ vốn theo quy luật giờ cũng trở nên dồn dập, xem chừng thật là bị câu nói vừa rồi của Chu Hàn hù dọa.
Hơn nửa ngày, Lâm Lệ cũng chưa mở miệng nói một câu, giọng điệu vừa rồi của anh quá nghiêm trang, cô không thể coi như không có việc gì quay đầu lại nói với anh “Anh nói đùa sao?”
Tuy rằng đêm qua quá chén, nhưng rượu cũng làm tỉnh cô, tỉnh lý trí, cô sẽ không chấp nhất đoạn tình cảm mười năm kia nữa, bởi vì cô biết mình đã lãng phí mười năm, cô không muốn lãng phí thêm thời gian hơn nữa, có lẽ bây giờ trong chốc lát không thể quên hoàn toàn mọi thứ, nhưng đây chỉ là vấn đề thời gian, thời gian dài, tự nhiên sẽ dần phai nhạt.
Lúc Lâm Lệ còn đang có chút mơ mơ màng màng, đột nhiên Chu Hàn dùng sức một cái lật người cô lại, sau đó xoay người đặt cô dưới thân, trong bóng tối ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm mặt cô hỏi: “Nếu như đã dứt, thì ngày hôm qua tại sao phải làm như vậy?”
“Tôi, tôi….” Lâm Lệ tôi tôi hồi lâu cũng không nói ra được vế sau, mà bị anh đè ép như vậy làm cô căng thẳng đến thở mạnh cũng không dám, ánh mắt nhìn anh cũng chỉ có thể thấy được bóng dáng mơ hồ, đùi anh ép chặt hai chân đang muốn tránh thoát của cô, thân thể hai người kề sát như vậy, làm cho mặt Lâm Lệ có chút đỏ lên, cũng may trong bóng tối anh cũng không thể nhìn thấy bộ dạng đỏ mặt của cô.
“Tôi cái gì?” Chu Hàn nhìn cô, hỏi dồn dập: “Đang nghĩ lấy cớ sao? Thật ra em căn bản là không quên được!”
“Tôi mới không có!” Lâm Lệ vội vàng muốn thanh minh, cô sẽ quên được, cho dù là tự ép mình, cô cũng sẽ quên được, nhưng phải cho cô thời gian.
“Không có sao? Vậy thì vì cái gì?” Chu Hàn hỏi tiếp, bám chặt không tha.
Không muốn bị anh xem thường, dưới tình thế cấp bách, Lâm Lệ không quan tâm quá nhiều, chưa kịp lựa lời đã nói: “Đàn ông các anh có dục vọng, phụ nữ, phụ nữ cũng có dục vọng a!” Nói xong, chỉ cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình còn nóng hơn vừa rồi, cả người cũng giống như bị thiêu cháy.
Chu Hàn nhìn chằm chằm cô hơn nửa ngày, giọng nói trầm thấp mở miệng nói: “em nói là nhu cầu sinh lý bình thường?”
Nếu như bây giờ bật đèn lên, nhất định Chu Hàn sẽ phát hiện mặt Lâm Lệ hiện tại đỏ không khác gì cà chua.
Lâm Lệ đỏ mặt, giả bộ bình tĩnh nói: “Dĩ nhiên!”
“Phải không?” Chỉ nghe thấy Chu Hàn thấp giọng nhẹ lẩm bẩm nói một tiếng, sau đó liền nhin chằm chằm cô không lên tiếng nữa.
Lâm Lệ bị đè ép như vậy có chút thở không ra hơi, rất khôn