Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/868 lượt.
này làm cho Tô Hiểu Mộc thật ngẩn ra, đứa nhỏ đáng yêu này sao lại nhạy cảm như vậy?
Nơi này đảm bảo chất lượng sống cho người ở rất cao, nhân viên an ninh có thể cho các cô ấy vào cửa chắc là không phải người xấu, nghĩ như vậy, cô mới rất yên tâm mở cửa.
Đi đầu là quản lý Mã mặt cung kính nói: "Cảnh phu nhân khỏe chứ, ngài thiết kế Gareth đã theo ý của ngài Cảnh thiết kế ra bản thảo áo cưới, rất nhanh sẽ có thể fax qua đây để ngài và ngài cảnh xem qua, làm phiền ngài để cho chúng tôi lấy số đo toàn than của ngài."
"Chờ một chút, áo cưới? Cái gì áo cưới?" Tô Hiểu Mộc bị lời của cô làm cho có chút lờ mờ, hơi cau mày, trực giác là cô ấy tìm sai đối tượng, nhưng quản lý Mã mở miệng một tiếng ngài Cảnh, lại rất giống như một sự việc, có một loại tâm ý hoảng loạn từ trong đáy lòng nảy nở, cô ổn định tâm tình mới lên tiếng, "Mời các cô chờ, tôi muốn đi gọi một cuộc điện thoại trước."
Cô lấy điện thoại di động chạy ra sân, cửa sổ thuỷ tinh ngăn cách cô với những người trong phòng, vừa bấm số điện thoại của Cảnh Diễn: "Ngài Cảnh, cái người này vừa nói cái chuyện đùa giỡn gì?"
Bởi vì ở tầng cao, điện thoại di động có chút tạp âm gió “Sha sha” nhẹ.
Bên cao ốc văn phòng, Cảnh Diễn hình như biết trước cô sẽ điện thoại đến, cũng biết cô vì chuyện gì, cho nên vẻ mặt như thường, thậm chí khó có được giọng nói nhẹ nhàng phối hợp xưng hô với cô: "Cảnh phu nhân, cô không phải là nói muốn chụp hình cưới? Không có áo cưới làm sao có thể chụp?"
Một tiếng nhẹ nhàng "Cảnh phu nhân" của anh khiến tay Tô Hiểu Mộc chấn động, cơ hồ cầm không vững điện thoại di động, đầu óc cũng có chút loạn, nghĩ cái gì thì nói cái đó: "Nhưng ngài Gareth đã tuyên bố về hưu!" Đó là nhà thiết kế cô rất ưa thích, trong buổi họp báo công bố sản phẩm mới vào tháng 6 năm nay ở Milan lại tuyên bố về hưu.
"Ừ, vậy thì thế nào?" Cảnh diễn nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Nghe một chút giọng điệu này! Rõ ràng rất tỉnh táo bình thản, vậy mà cái giọng thế nào cũng có vẻ cao cao tại thượng không ai bì nổi thế kia?
Hơn nữa cô cũng không phải là muốn hỏi điều này, thật ra thì cô muốn hỏi: tại sao anh biết cô thích tác phẩm của Mr. Gareth, tại sao ông ấy đã nghỉ hưu mà còn đến thiết kế áo cưới cho mình? Anh có biết loại cảm giác lúc xa lúc gần này có ngày sẽ làm cho tâm tình cô hỏng mất hay không?
Tô Hiểu Mộc hoảng hốt một hồi, thật sự rất mệt mỏi, giống như có chút hít thở không thông, nghe bên kia yên tĩnh chỉ có tiếng hít thở hơi yếu, cô có thể tưởng tượng người đàn ông kia mặc âu phục màu đậm, bờ môi mím chặt, hoặc cúi đầu nhìn tài liệu, hoặc cứ như vậy lạnh nhạt thử dò xét ranh giới cuối cùng của cô. Nhưng cô đã không nhịn được, cô không phải sinh long thù địch với anh, cô cũng đấu không lại anh, cô càng không phải là món đồ chơi nhỏ để anh giải trí, mặc cho anh điều khiển cảm xúc vui buồn của mình.
Cô cười lạnh: "Cảnh Diễn, xem tôi buồn cười trước mặt anh lại giả bộ làm ngơ, làm cho anh đặc biệt có cảm giác thỏa mãn phải không? Phí hết tâm tư như vậy để cho tôi luống cuống mất khống chế là mục đích của anh? Anh rốt cuộc muốn chứng minh điều gì?"
"Tôi cần chứng minh cái gì?" Cảnh Diễn nhàn nhạt cười, ngón tay từng phát từng phát gõ mặt bàn, theo lời của cô nói: "Phí hết tâm tư? Nói như vậy. . . . . . Không tồi." Anh thật sự sẽ không vì người dưng mà "Phí hết tâm tư" .
Vừa vặn lúc này tín hiệu đột nhiên cắt đứt, một hồi Tô Hiểu Mộc cũng không nghe được âm thanh của đối phương, cũng không nghe được câu nói phía sau kia của anh, cho là anh đang trầm mặc, loại cảm giác chịu đựng chờ đợi này làm cô tức giận, trong lòng khó chịu: "Nói đi, anh muốn như thế nào?" Bên trong phòng quản lý Mã cùng trợ lý thỉnh thoảng nhìn về phía cửa cô đang đứng, mang theo ánh mắt thăm dò càng làm cô quẫn bách, hết sức khống chế tâm tình của mình.
So với việc không còn nhẫn nhịn được của cô, giọng của Cảnh Diễn vẫn trầm ổn như cũ: "Không muốn như thế nào, chỉ là đưa cho cô một bộ áo cưới mà thôi, có cái gì không hài lòng thì kêu các cô ấy đổi đi."
Lòng của Tô Hiểu Mộc nhẹ nhàng chìm xuống, đột nhiên hối hận mình xúc động như vậy, là cô quá mức nhạy cảm, anh cũng chỉ là bởi vì cô nói muốn chụp hình mới mời người tới thiết kế áo cưới, cô làm sao lại kích động? So ra tất cả đối với cô có gì tốt đây? Coi như anh ta bồi thường mình là xong?
Cách một lát cô mới cứng rắn nói vòng vo đề tài: "Vậy thì tốt, tôi ở nhà cho các cô ấy lấy số đo, anh đừng quên đi đón Tiểu Nghiêu."
Anh tỉnh táo lên tiếng: "Tôi biết rồi, cô yên tâm."
Cô như trút được gánh nặng.
Quản lý Mã đi không bao lâu Cảnh Diễn đã trở lại rồi, Tô Hiểu Mộc nhìn không có một bóng người sau lung anh, nheíu lông mày hỏi: "Tiểu Nghiêu đâu? Anh không có đi đón sao?"
Cảnh Diễn vắt áo khoác trên cánh tay, ở cửa trước vừa đổi dép vừa nói: "Con nói muốn ở nhà Tiểu Vũ một buổi, ngày mai còn phải cùng đi lên núi nhìn mặt trời mọc."
Tô Hiểu Mộc đáp một tiếng: "A, hoá ra là như vậy , a, không tốt. . . . . . Tôi còn cố ý mua nhiều đồ ăn, tính tự mình xuống bếp . . . . . ." Kể từ ngày về đây