Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.
cô cũng chưa nấu ăn qua lần nào, quét dọn nấu nướng đều do anh sắp xếp người làm lo chu toàn, cô vốn cũng không ưa thích đem chuyện vụn vặt trong cuộc sống để người khác làm, nhưng gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô cũng dần dần có thói quen làm quản gia, ngược lại Tiểu Nghiêu, luôn lẩm bẩm thật lâu chưa được ăn thức ăn cô nấu.
Cảnh Diễn rất tự nhiên nhìn lại cô hỏi "Vậy hôm nay không có cơm ăn?" Áo sơ mi của anh để hở một nút, dáng vẻ nhàn nhã mang anh rời xa khỏi công việc.
"À, hôm nay anh không đi xã giao sao?" Tô Hiểu Mộc sửng sốt một chút.
Anh lắc đầu, đi tới bên sofa ngồi xuống , âm thanh bình tĩnh: "Tôi thấy công ty không có việc gì, liền sớm trở về."
Tô Hiểu Mộc lúc này mới nhớ tới, anh đã giảm xã giao hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều, so với việc làm ăn có vẻ anh lại thích dành thời gian ở bên cạnh con hơn, giống như nghĩ đem thời gian bỏ lỡ chín năm bù đắp lại cho con.
Anh cách cô rất gần, cảm giác hơi nóng bị áp bức đánh sâu vào thần kinh của cô, cô dùng dư quang nhìn anh một chút, lại nhanh chóng dời đi, do do dự dự mở miệng: "Nếu như anh không ngại tôi nấu nướng không thạo, tôi có thể xuống bếp làm mấy món ăn."
Cảnh Diễn nhàn nhạt gật đầu: "Tài nấu nướng của cô rất tốt, tôi không khách khí."
Tô Hiểu Mộc ngẩng đầu nhìn đồng hồ, kim chỉ mười hai giờ, hơi trễ, liền đứng dậy nói: "Vậy anh xem TV một lát, tôi đi chuẩn bị một chút." Cô rất tự nhiên chuyển chương trình TV đến tiết mục tài chinh mà anh thích, đợi cô để điều khiển TV vào tay anh, cô mới giật mình mình lại làm chuyện ngu xuẩn, thế nào bất tri bất giác điều anh yêu thích liền thay đổi thành thói quen của cô cơ chứ?
Lúc này, người dẫn chương trình tài chính đang nói về một dự án hợp tác ảnh hưởng lớn đến thị trường chứng khoán, cô nghe tên công ty rất quen tai, lại chợt đảo mắt hướng Cảnh Diễn, dự án lớn mua mấy tập đoàn đang làm ăn thua lỗ, cũng không phải là của công ty người đàn ông trước mắt này sao?
Vẻ mặt anh như thường mà liếc nhìn tin tức, giống như việc không liên quan đến mình, lại canh chừng mắt cô mà nói: "Tôi đi thư phòng gọi điện thoại."
Tô Hiểu Mộc gật đầu một cái: "Ừ, đoán chừng nửa giờ có thể ăn cơm rồi."
Cảnh Diễn vừa kết thúc một cuộc điện thoịa đường dài quốc tế, lúc xuống lầu vốn là nghĩ trở lại phòng khách, hai chân cũng không tự nhiên bước về phía phòng bếp, tựa tại cửa ra vào hướng vào bên trong nhìn, Tô Hiểu Mộc mặc tạp dề đang bận rửa rau xắc thức ăn cho vào nồi, toàn thân lượn qua lượn lại làm cho người ta sinh ra một cảm giác tích thú vui vẻ, cùng tính tình trống đánh xuôi của anh, cho nên xung đột là không thể tránh được.
Phòng bếp có chút nóng, trên mặt của cô đỏ ửng, cái nồi trên bếp khá cao, cô phải nhón chân lên mới với tới, anh tiến lên một bước thay cô lấy xuống đặt trên bồn rửa. Lòng bàn tay hơi thô của anh lướt qua tay cô, rất nhanh thu trở về, quan tâm một câu: "Cẩn thận một chút."
Động tác của cô trì trê một chút, rồi sau đó nói: "Nơi này nặng mùi khói dầu, anh đi ra ngoài đi, canh làm xong, xào hai món ăn nữa là được."
Cảnh Diễn đang muốn nói gì, thấy cô đem ớt xanh đã rửa sạch cho vào nồi, bỗng chốc căng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi không ăn ớt xanh." Anh lại theo bản năng nhìn đến món rau trộn đã làm xong, giọng nói lại nặng thêm một chút, "Cũng không ăn cà rốt."
Vẻ mặt cẩn thận của anh khiến Tô Hiểu Mộc không nhịn được cười, xua tan tâm tình lo lắng nhiều ngày tới nay, cô không chút suy nghĩ liền thuận miệng hỏi một câu: "À, không phải là rau thơm, cần thái, rong biển, nấm mèo cũng không ăn được?"
"Đúng, đều không ăn."
Không trách được A Di chưa bao giờ làm mấy món ăn dạng này, cô trước kia cũng không cùng anh ăn cơm được mấy lần, lúc đầu còn tưởng rằng là trùng hợp, nhưng bây giờ rốt cuộc hiểu rõ, thì ra là cha nào con nấy, kiêng ăn tới cực điểm. Cô từ từ nói: "Tiểu Nghiêu cũng không thích ăn, rất dễ dàng tạo thành dinh dưỡng không cân bằng, cho nên anh phải làm tấm gương, anh nói, đem khó khăn khắc phục liền không còn là khó khăn." Sau đó liền như không có việc gì đem ớt xanh xào thịt bò trôn lên.
Bữa cơm này Cảnh Diễn ăn hết sức khó khăn, chiếc đũa đưa đến món nào đều không được, ban đầu cũng là vì con trai kiêng ăn mà chuẩn bị món. Thật ra thì cô không phải muốn ép con làm chuyên không thích, nhưng lần đầu tiên rất lâu về trước nói với con "Bổ sung" dinh dưỡng bữa ăn, đối với thân thể con mới có lợi, cũng vì để cho con dễ dàng ăn được, đã thử rất nhiều cách làm.
Tô Hiểu Mộc thấy lông mày anh cũng nhăn thành núi nhỏ, mè nheo nửa ngày liền uống một chén canh, có cảm giác cuối cùng cũng đã bắt nạt được anh, chủ động nói: "Nếu không tôi lại làm cho anh món khác , A Di nên chuẩn bị những món ăn khác. . . . . ."
Cảnh Diễn dừng đũa một chút, chậm rãi nói: "Không cần." Nói xong liền đem món ăn gắp vào trong bát.
Cho đến khi anh ăn một miếng. . . . . . Chân mày do căng thẳng liền giãn ra, Tô Hiểu Mộc mới nâng đũa theo, hai người không nói những lời khác nữa.
Sau khi ăn xong, Tô Hiểu Mộc dọn dẹp xong phòng bếp, cảm thấy