Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/861 lượt.
một thân mồ hôi không quá thoải mái, phải đi tắm, mới vừa sấy khô tóc thì Cảnh Diễn tới gõ cửa. Cô mở cửa ngó ngó anh: "Có chuyện gì sao?"
Một tay anh để trong túi quần, âm thanh hơi thấp: "Cô đi theo tôi xuống thư phòng."
Thư phòng lấy trang sức làm chủ đề thiết kế, thoải mái làm đầu, cô ngồi ở góc ghế đệm nhìn anh lấy đồ bên máy fax, đợi cô cầm trên tay mới biết là bản thảo áo cưới, góc trên bên phải còn có Mr. Gareth ký tên —— sơ thảo giá trị vạn kim.
Cô ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn anh nói: "Mr. Gareth không phải nói không bao giờ thiết kế nữa sao?"
"Cho nên tập áo cưới này sẽ là ông ấy thiết kế khi đã nghỉ hưu." Anh nhàn nhạt cười cười, "Tôi giúp con ông ấy một chuyện lớn, vậy cũng là ông ấy tạ lễ."
Cô hạ xuống cảm khái trong lòng, lại đem lực chú ý đặt ở bản thảo trên tay, nhà thiết kế cao cấp chính là vẽ ra một sản phẩm không bình thường, cô từ rất lâu trước kia đã chú ý đến tác phẩm của ông ấy rồi, mỗi một sản phẩm mới cũng chói mắt đến khiến người than thở. Thật ra thì bản thảo này cũng chỉ là dung bút máy phác hoạ đường nét thô, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn là có thể đoạt ánh mắt người khác, cô căn bản không cách nào diễn tả bằng ngôn từ cảm giác của mình.
Anh chau chau mày hỏi: "Thế nào? Có hài lòng không?"
"Rất ưa thích đấy." Cô cười cười, trong tròng mắt toả ra thần thái kinh ngạc, không từ mà biệt, đơn thuần chỉ vì một tác phẩm đê đời cũng đáng.
"Mr. Gareth nói muốn gặp cô một chút, như vậy ông ấy có thể mang linh cảm phát huy đến mức tốt nhất." Anh nhếch miệng, giọng điệu ôn hòa nói.
Cô trợn to hai mắt, thân thể có chút kích động nghiêng tới trước, hưng phấn hỏi: "Ông ấy tới Trung Quốc rồi sao? Ở nơi nào?"
Cảnh Diễn không thể không tiếc nuối cắt đứt cô: "Không có, ông ấy vẫn còn ở nước Pháp, gần đây thời tiết xấu, rất nhiều chuyến bay đến Châu Âu cũng dừng bay, tới một chuyến rất phiền toái. Trực tiếp quan sát trực tuyến từ xa là được, về sau còn nhiều cơ hội mà gặp mặt."
Mr. Gareth là một lão già râu quai nón , thấy Cảnh Diễn dùng tiếng Pháp cùng ông ta trao đổi, Tô Hiểu Mộc lại hâm mộ và ghen tỵ, chỉ có thể học đôi câu thăm hỏi tại chỗ. Rồi sau đó chính là Cảnh Diễn phiên dịch, bọn họ một hỏi một đáp, khiến Gareth ước chừng hiểu rõ sở thích của Tô Hiểu Mộc.
Lúc này là buổi chiều, thư phòng lấy ánh sáng rất tốt, không mở đèn cũng làm cho Tô Hiểu Mộc thấy bộ dáng Cảnh Diễn rõ ràng, đôi tay đặt lên bàn, tư thái thanh thản mà dùng giọng trầm thấp của anh nói tiếng Pháp, mặc dù cô nghe không hiểu bọn họ nói những gì, có lẽ qua vẻ mặt vui thích thì quan hệ của bọn họ rất tốt.
Cô thế nào lại có cảm giác anh đang dùng phương thức đặc biệt, dần dần mang cô đi vào thế giới của anh?
Đây không phải là cảm giác sai lầm của cô chứ?
Vì Sao
"Tại sao anh lại vì tôi làm những chuyện này? Là bởi vì tôi sinh Tiểu Nghiêu cho anh? Tất cả là để bồi thường cho tôi sao?" Tô Hiểu Mộc đột nhiên lên tiếng hỏi, giống như. . . . . . Năm đó cô cũng đã hỏi vấn đề tương tự, hỏi anh tại sao đối xử tốt với cô, khi đó cô không có được một đáp án, không lâu sau bọn họ lại chia tay. Mà lúc thoả thuận kết hôn với anh cô cũng không ngờ tới có ngày bọn họ lại dây dưa không rõ thế này, cho nên phải sớm ngả bài với anh, kết quả như thế nào cũng không sao.
Cảnh Diễn mấp máy môi, ngón tay nhè nhẹ vuốt con chuột, tắt máy tính từ từ đi tới bên người cô. Có lẽ là bởi vì cô mới vừa tắm, khi tới gần cô chóp mũi liền thoảng qua mùi thơm ngào ngạt, dáng vẻ ở nhà không son phấn như thế này thật dễ làm say lòng người. Ánh mắt của anh không khỏi dịu dàng, cúi đầu gần bên cô, không trả lời mà hỏi lại: "Vậy tôi cũng muốn hỏi cô, Tô Hiểu Mộc, tại sao gần đây vẫn trốn tránh tôi?"
Anh rất ít khi trực tiếp gọi cả tên cô như vậy, âm thanh trầm thấp làm cho cô sững sờ.
Xoay một vòng vấn đề lại trở về trên người cô, cô phập phồng không yên, thế nhưng anh lại vẫn bình thản thảnh thơi như cũ, trong nháy mắt liền phân rõ thắng thua, người yêu đối phương trước chính là người thua. Cô có chút thất vọng, cười nhạo mình nháy mắt mới vừa rồi lại có chút. . . . . . mong đợi.
Đây là lần đầu tiên Tô Hiểu Mộc nhìn thấy bộ dạng Cảnh Diễn nổi giận, mặc dù vẻ mặt không có thay đổi gì, nhưng hắn mặt anh lạnh đi, các ngón tay nắm chặt để trên mặt bàn, thân thể cũng tự nhiên nghiêng tới trước, đó là thói quen khi anh đang suy tính.
Bởi vì tình thế nghiêm trọng, bọn họ rất nhanh kết thúc cuộc nói chuyện, Cảnh Diễn tiện tay cầm áo khoác trên kệ khoác lên đi ra ngoài, sắp đi đến cửa mới nhớ tới Tô Hiểu Mộc vẫn còn ở đây, vì vậy quay đầu lại nói với cô: "Chuyện của chúng ta. . . . . . Chờ tôi trở lại bàn lại."
Chờ bóng lưng anh biến mất ngoài cửa, Tô Hiểu Mộc mới thu lại tất cả phòng bị, trong mắt cười đến chua chát, vốn nên là lập tức tử hình, hiện tại đột nhiên sửa thành án chết chậm, cảm giác căng thẳng giống như đứt dây cung nếu tiếp tục cũng không chịu nổi nữa. Cô cũng không biết lần sau cô có còn dũng khí đối mặt như vậy với anh n