Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/882 lượt.

h Diễn đi vào, cô cười cười, thúc giục hai cha con: "Nhanh đi rửa tay, có thể ăn cơm rồi."
Tiểu Nghiêu rửa tay xong trở lại, vốn là mặt mày tươi cười chứng kiến thức ăn trên bàn sắc mặt đột nhiên tiu nghỉu xuống, cậu rất ghét cà rốt, len lén nhìn cha mẹ một cái, lại im lặng ngồi xuống, nhưng chỉ là bới hai muỗng cơm trắng, chợt đôi mắt không động, để đũa xuống nói với mẹ: "Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ."
Cha quá mức quá mức uy nghiêm, mấy chữ đơn giản lại thêm làm gương tốt, phản kháng nho nhỏ của Tiểu Nghiêu lập tức liền bị dập tắt, vừa tức giận cắn miếng rau vừa nho nhỏ nói thầm: "Lúc nào thì trở nên ăn ý như vậy. . . . . ."
Tô Hiểu Mộc cùng Cảnh Diễn đều rất sững sờ, liếc mắt nhìn nhau, cũng nhàn nhạt cười.
Cơm nước xong Tiểu Nghiêu trở về phòng chơi trò chơi, Tô Hiểu Mộc ở phòng bếp rửa chén, Cảnh Diễn lên lầu xử lý xong một phần công văn khẩn cấp trở xuống thấy cô còn đang bận, ánh đèn ấm áp rơi trên người cô, cho anh một cảm giác rất ấm áp, anh đi rót chén nước, nhấp một miếng mới nói với cô: "Hay mời người giúp việc đi, em đừng để quá mệt mỏi." Nhìn sắc mặt của cô có chút tái nhợt, nhưng đôi mắt lại rất có hồn, anh không tự chủ lại nhìn qua.
Tô Hiểu Mộc lắc đầu một cái, mỉm cười: "Không có bao nhiêu việc để làm, trước kia cũng không phải là một mình em làm hết sao? Ngược lại hiện tại sống an nhàn sung sướng có chút không quen, vừa đúng có cơ hội luyện tay một chút, hơn nữa em thích chăm sóc hai người." Nói hết lời cô liền hận không cắn lưỡi của mình, giống như từ khi cùng anh nói thẳng thắn mọi chuyện về sau cô bắt đầu da mặt dày rồi, chỉ đành phải cúi đầu thấp hơn nữa, không dám nhìn vẻ mặt lúc này của anh.
Dáng vẻ ngượng ngùng của cô chọc cười Cảnh Diễn, khi cười thấp thoáng chút nếp nhăn trên đuôi mắt, bỗng nhiên lại nhớ ra cái gì đó, hỏi cô: "Đúng rồi, nhà em bên kia còn có người thân hay không? Ưmh, còn có bạn bè cũng coi như quan trọng."
"Thế nào?" Anh đột nhiên đổi đề tài, Tô Hiểu Mộc nhất thời còn chưa phản ứng kịp.
"Ý định của anh là qua một thời gian ngắn nữa làm một bữa tiệc gia đình, là tiệc cưới, của chúng ta."
Tiệc cưới? !
Tô Hiểu Mộc chợt ngẩng đầu, nhìn đến nụ cười ôn hòa bình tĩnh của anh, thật lâu mới cà lăm nói, "Thật ra thì, à, không cần phiền toái như vậy, em cũng vậy không quá chú trọng những thứ hình thức này, huống chi em sợ Tiểu Nghiêu sẽ bị ảnh hưởng bởi cuộc sống giàu sang phú quý, đối với nó không tốt."
Trên trán cô chảy mồ hôi, Cảnh Diễn không chút suy nghĩ dùng tay giúp cô lau đi, bóng dáng cao lớn ở dưới ánh đèn bao bọc toàn bộ than hình của cô, nhỏ giọng nói: "Sẽ không, đến lúc đó sẽ không có phóng viên, chỉ là muốn mời một ít bạn bè người thân thôi."
"Có phải bởi vì chuyện ngày hôm qua hay không?" Tô Hiểu Mộc cắn cắn môi hỏi, ngày hôm qua cô mang con trai đến công ty anh, bị bảo vệ trước cửa cản lại, nói cạn cả hơi cũng không cho cô vào, cuối cùng vẫn là gọi điện thoại cho Vương Hạo xuống mới vào được cửa, nghĩ kỹ thì cô lỗ mãng quá rồi, thật ra thì cũng chỉ là đột nhiên tâm huyết cô dâng trào muốn dẫn con tới cùng anh ra ngoài ăn cơm tối mà thôi.
Cảnh diễn hời hợt nói: "Có phải thế không, thay vì làm cho người ta suy đoán lung tung, không bằng chúng ta công bố quan hệ nắm giữ quyền chủ động trước, hơn nữa, đây cũng là nghi thức anh nên chuẩn bị cho em."
Anh dịu dàng như thế, làm cho cô chợt không biết nói gì rồi, nghĩ thật lâu mới nói: "Mẹ em qua đời rất sớm, thân thích bên cha thì từ lúc cha mất cũng không còn liên lạc, nếu quả thật muốn tổ chức, hay là mời vài người bạn đi, thật ra thì cũng có Tiểu Nhiễm, Lương Hi là được rồi."
"Được, em đem danh sách đưa cho Vương Hạo, cậu ta phụ trách thư mời, tiệc cưới em nghĩ làm gì thì làm, em làm chủ đi." Anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, lại rất nhẹ nhàng nhắc nhở một câu, "Khuya lắm rồi, em đừng bận rộn, đi nghỉ ngơi thôi."
Nửa đêm.
Cảnh Diễn mới vừa kết thúc một hội nghị trực tuyến, từ thư phòng ra ngoài, ngang qua phòng Tô Hiểu Mộc thì nghe được bên trong mơ hồ truyền đến tiếng ho khan đứt quãng, anh xiết chặt lông mày, gõ cửa: "Hiểu Mộc?"






Vinh Hạnh
Mãi cho đến khi ngồi trên xe của anh, Tô Hiểu Mộc bị trêu ghẹo tâm tình cũng không thể bình thường lại được.
Mặt trời từ từ lên cao, ánh mặt trời ngoài cửa xe chiếu vào từng tầng một, rơi trên gương mặt trắng nõn của cô, tạo nên một màu đỏ ửng xinh đẹp như màu rượu. Buổi sáng này cô hồ đồ liền đáp một tiếng được, bây giờ trong lòng vẫn nhảy loạn không quy luật, xem xét lại lời anh, lời nói vô cùng mập mờ như vậy nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giống như đây chẳng qua chỉ là một chuyện đơn giản thường tình mà thôi.
Nhưng đột nhiên để cho cô dời đến phòng của anh như thế nào bình thường được đây? Dù sao quan hệ của bọn họ vẫn dừng lại ở đêm hôm ấy, cái đêm mà hơi cồn của rượu buộc phải quên đi tất cả. Mà bây giờ anh và cô, cũng đã qua tuổi phóng túng, từng quyết định sau đó cũng bao hàm quá nhiều ý đồ, ví như trách nhiệm, ví


Disneyland 1972 Love the old s